Skip to content

Skip to table of contents

 QUAN ĐIỂM KINH THÁNH

Người gặp khó khăn

Người gặp khó khăn

Thượng Đế có quan tâm đến người gặp khó khăn?

“Hãy giữ lối sống không ham tiền... Vì [Đức Chúa Trời] đã phán: ‘Ta sẽ không bao giờ lìa ngươi, và chẳng bao giờ bỏ ngươi’”.—Hê-bơ-rơ 13:5.

CÁCH THƯỢNG ĐẾ QUAN TÂM

Khi một người thờ phượng Thượng Đế, Giê-hô-va Đức Chúa Trời, lâm vào hoàn cảnh khó khăn, họ thấy ngài chăm sóc mình có lẽ qua nhiều cách. Một cách là sự hỗ trợ đầy yêu thương của anh em đồng đạo *. Gia-cơ 1:27 nói: “Hình thức thờ phượng thanh sạch và không ô uế theo quan điểm của Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, là: chăm sóc trẻ mồ côi, người góa bụa trong cơn khốn khó của họ”.

Các tín đồ thời ban đầu giúp đỡ lẫn nhau. Chẳng hạn, khi được báo trước là nạn đói sẽ ảnh hưởng trầm trọng đến vùng Giu-đa, các tín đồ tại thành An-ti-ốt thuộc xứ Sy-ri “quyết định cứu trợ anh em ở xứ Giu-đa” (Công vụ 11:28-30). Kết quả là anh em đồng đạo gặp khó khăn nhận được những nhu cầu thiết yếu. Sự đóng góp tình nguyện này thể hiện tình yêu thương qua hành động của tín đồ đạo Đấng Ki-tô.—1 Giăng 3:18.

 Người gặp khó khăn có thể làm gì để tự giúp mình?

“Ta là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng dạy cho ngươi được ích”.—Ê-sai 48:17, 18.

NHỜ ĐỨC CHÚA TRỜI GIÚP, CHÚNG TA CÓ THỂ TỰ GIÚP MÌNH

Như hàng triệu người đã nhận ra, sự khôn ngoan trong Kinh Thánh là thực tiễn và vượt trội. Châm-ngôn 2:6, 7 nói: “Đức Giê-hô-va ban cho sự khôn ngoan; từ miệng Ngài ra điều tri thức và thông sáng. Ngài dành sự khôn ngoan thật cho người ngay thẳng” (Bản Truyền thống). Khi tìm kiếm và áp dụng sự khôn ngoan ấy thì người ta nhận được lợi ích, tức tự giúp mình.

Chẳng hạn, họ tránh được những thói quen tai hại và lãng phí tiền bạc, như lạm dụng ma túy hoặc rượu (2 Cô-rinh-tô 7:1). Họ cũng trở thành người lương thiện, tận tụy và có tinh thần trách nhiệm hơn. Điều này giúp họ có cơ hội tìm việc hơn, hoặc càng được chủ xem trọng. Ê-phê-sô 4:28 nói: “Kẻ trộm cắp đừng trộm cắp nữa, thay vì thế hãy chịu khó chịu nhọc... để có gì đó chia sẻ với người thiếu thốn”.

Có bằng chứng nào cho thấy sự khôn ngoan trong Kinh Thánh giúp người gặp khó khăn?

“Phải chờ xem kết quả, mới biết thế nào là khôn ngoan thật [của Đức Chúa Trời]!”.Ma-thi-ơ 11:19, Bản Diễn Ý.

BẰNG CHỨNG

Anh Wilson, một nhân viên thời vụ, sống ở xứ Ghana, sắp kết thúc hợp đồng lao động. Vào ngày cuối, khi đang rửa xe hơi cho giám đốc, anh Wilson thấy tiền nằm trong thùng để hành lý. Người quản đốc bảo anh giữ lại số tiền đó. Nhưng anh Wilson, là Nhân Chứng Giê-hô-va, từ chối việc ăn cắp và trả lại tiền cho giám đốc. Thay vì bị nghỉ việc, anh được nhận làm nhân viên chính thức và sau đó lên chức cao.

Tại Pháp, chị Géraldine mất việc vì người chủ không thích Nhân Chứng Giê-hô-va. Tuy nhiên, mẹ của chủ bảo với con gái: “Con đã sai rồi. Nếu con muốn một nhân viên đáng tin cậy và tận tụy trong công việc, con không thể nào tìm được ai tốt hơn Nhân Chứng Giê-hô-va”. Con gái của bà đã nghiên cứu về Nhân Chứng và chị Géraldine đã làm việc trở lại.

Chị Sarah, người mẹ đơn thân ở Nam Phi, gặp khó khăn và cảm nghiệm tình yêu thương của anh em đồng đạo qua hành động. Các thành viên trong hội thánh đưa đón và hỗ trợ thức ăn cho gia đình chị. Sau này, các con chị cho biết: “Chúng tôi có nhiều cha mẹ trong hội thánh”.

Nhiều người cũng trải qua kinh nghiệm tương tự. Tất cả những điều này làm chúng ta nhớ đến Châm-ngôn 1:33: “Nhưng ai khứng nghe ta [Đức Giê-hô-va] ắt sẽ ở an-nhiên vô-sự”. Thật đúng như thế!

^ đ. 5 Tại vài nước, chính phủ có chính sách trợ cấp người gặp khó khăn. Những nơi không có chính sách này thì trách nhiệm ấy chủ yếu thuộc về người bà con.—1 Ti-mô-thê 5:3, 4, 16.