Tin mừng do Lu-ca ghi lại 9:1-62

  • Chỉ dẫn 12 sứ đồ về thánh chức (1-6)

  • Hê-rốt bối rối về Chúa Giê-su (7-9)

  • Chúa Giê-su cho 5.000 người ăn (10-17)

  • Phi-e-rơ xác nhận Đấng Ki-tô (18-20)

  • Báo trước cái chết của Chúa Giê-su (21, 22)

  • Làm môn đồ chân chính (23-27)

  • Chúa Giê-su biến hình (28-36)

  • Chữa lành cậu bé bị quỷ ám (37-43a)

  • Báo trước lần nữa về cái chết của Chúa Giê-su (43b-45)

  • Các môn đồ cãi nhau xem ai lớn nhất (46-48)

  • Ai không chống lại chúng ta là đứng về phía chúng ta (49, 50)

  • Một làng thuộc Sa-ma-ri bác bỏ Chúa Giê-su (51-56)

  • Cách theo Chúa Giê-su (57-62)

9  Chúa Giê-su gọi 12 sứ đồ đến, ban cho họ quyền năng và uy quyền để đuổi tất cả các quỷ+ và chữa bệnh.+  Ngài phái họ đi rao giảng về Nước Đức Chúa Trời và chữa bệnh.  Ngài dặn họ: “Khi đi đừng mang gì theo, dù là gậy, túi đựng thức ăn, bánh hoặc tiền,* cũng đừng mang thêm áo.*+  Khi anh em vào nhà nào, hãy ở lại nhà ấy cho đến khi rời khỏi đó.+  Nơi nào người ta không tiếp đón anh em thì khi ra khỏi thành của họ, hãy giũ bụi nơi chân mình* để làm bằng chứng nghịch lại họ”.+  Các môn đồ bắt đầu đi khắp khu vực, từ làng này đến làng khác, loan báo tin mừng và chữa bệnh khắp nơi.+  Bấy giờ, vua chư hầu Hê-rốt* nghe nói về mọi việc xảy ra. Vua vô cùng bối rối vì có người nói Giăng đã sống lại,+  người khác nói rằng Ê-li-gia xuất hiện, còn kẻ khác thì nói một nhà tiên tri thời xưa sống lại.+  Hê-rốt nói: “Ta đã chém đầu Giăng rồi.+ Vậy người mà ta nghe đồn về những chuyện ấy là ai?”. Vì thế, vua tìm cách gặp ngài.+ 10  Khi trở về, các sứ đồ thuật lại cho Chúa Giê-su những việc họ đã làm.+ Rồi ngài dẫn họ đi riêng đến một thành gọi là Bết-sai-đa.+ 11  Nhưng dân chúng biết được bèn kéo nhau theo ngài. Ngài tiếp đón họ tử tế, giảng cho họ nghe về Nước Đức Chúa Trời và chữa lành những người cần được chữa bệnh.+ 12  Xế chiều, 12 sứ đồ đến nói với ngài: “Xin cho dân chúng về, để họ vào các thôn làng quanh đây tìm chỗ trọ và thức ăn, vì đây là nơi hẻo lánh”.+ 13  Nhưng ngài đáp: “Anh em hãy cho họ thứ gì để ăn”.+ Các môn đồ nói: “Chúng tôi chẳng có gì ngoài năm cái bánh và hai con cá, trừ khi chính chúng tôi phải đi mua thức ăn cho cả đoàn dân này”. 14  Thật vậy, có khoảng 5.000 người nam, nhưng ngài bảo các môn đồ: “Hãy cho họ ngồi xuống thành từng nhóm khoảng 50 người”. 15  Họ làm theo và mọi người ngồi xuống. 16  Bấy giờ, ngài cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời dâng lời chúc tạ. Rồi ngài bẻ ra đưa cho các môn đồ để phân phát cho đoàn dân. 17  Tất cả đều ăn no nê, và họ gom lại những miếng bánh thừa, được 12 giỏ.+ 18  Ngày nọ, Chúa Giê-su đang cầu nguyện một mình thì các môn đồ đến, ngài hỏi họ: “Dân chúng nói tôi là ai?”.+ 19  Họ trả lời: “Là Giăng Báp-tít, cũng có người nói là Ê-li-gia, còn số khác thì bảo là một trong các nhà tiên tri thời xưa đã sống lại”.+ 20  Ngài hỏi họ: “Còn anh em thì nói tôi là ai?”. Phi-e-rơ thưa: “Là Đấng Ki-tô của Đức Chúa Trời”.+ 21  Rồi ngài nghiêm nghị nói chuyện với họ và dặn họ không được nói cho ai biết điều đó.+ 22  Ngài cũng nói: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các trưởng lão cùng các trưởng tế và thầy kinh luật loại bỏ, bị giết+ và đến ngày thứ ba thì được sống lại”.+ 23  Sau đó ngài nói với mọi người: “Nếu ai muốn làm môn đồ tôi thì phải từ bỏ chính mình,+ hằng ngày vác cây khổ hình* mình và luôn theo tôi.+ 24  Vì ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai mất mạng sống vì tôi thì sẽ cứu được mạng mình.+ 25  Thật vậy, nếu một người được cả thế gian mà bản thân bị thiệt hại hay mất mạng sống thì có ích chi?+ 26  Hễ ai hổ thẹn về tôi và lời tôi, Con Người cũng sẽ hổ thẹn về người ấy khi ngài đến trong vinh quang của mình, của Cha và của các thiên sứ thánh.+ 27  Nhưng tôi nói thật với anh em, có vài người đang đứng đây sẽ không hề nếm trải sự chết trước khi thấy Nước Đức Chúa Trời”.+ 28  Thật thế, khoảng tám ngày sau khi nói lời đó, Chúa Giê-su dẫn Phi-e-rơ, Giăng và Gia-cơ lên núi cầu nguyện.+ 29  Khi đang cầu nguyện, diện mạo ngài thay đổi, áo ngài trắng tinh và sáng lấp lánh. 30  Kìa! Có hai người đang nói chuyện với ngài, đó là Môi-se và Ê-li-gia. 31  Họ hiện ra trong vinh quang và nói về sự ra đi của ngài, là điều ngài sắp làm ứng nghiệm tại Giê-ru-sa-lem.+ 32  Lúc ấy, Phi-e-rơ và những người đi cùng đang ngủ, nhưng khi tỉnh dậy, họ thấy sự vinh quang của ngài+ và thấy hai vị ấy đang đứng với ngài. 33  Khi hai vị ấy sắp rời Chúa Giê-su, Phi-e-rơ nói với ngài: “Thưa Thầy, thật vinh hạnh cho chúng tôi được có mặt ở đây. Hãy để chúng tôi dựng ba cái lều, một cái cho Thầy, một cái cho Môi-se và một cái cho Ê-li-gia”. Ông nói mà không biết mình đang nói gì. 34  Phi-e-rơ đang nói thì một đám mây xuất hiện che phủ họ. Khi ở trong đám mây thì họ rất sợ hãi. 35  Rồi từ trong đám mây có tiếng phán:+ “Đây là Con của ta, người mà ta đã chọn.+ Hãy nghe lời người”.+ 36  Lúc tiếng nói phát ra, họ chỉ còn thấy một mình Chúa Giê-su. Nhưng trong những ngày ấy, họ im lặng, không hề nói cho ai biết những điều mình đã thấy.+ 37  Hôm sau, khi họ xuống núi, một đoàn dân đông đến đón ngài.+ 38  Kìa! Có một người đàn ông trong đám đông kêu lên: “Thưa Thầy, tôi van xin Thầy xem giùm con trai tôi, vì cháu là con duy nhất của tôi.+ 39  Một tà thần nhập vào cháu, và cháu bỗng dưng hét lên. Nó làm cháu co giật sùi bọt mép, và khó lắm nó mới chịu rời khỏi cháu, chỉ sau khi làm cháu bầm giập. 40  Tôi đã nài xin các môn đồ Thầy đuổi nó nhưng họ không làm được”. 41  Chúa Giê-su đáp: “Ôi, thế hệ đồi bại và không có đức tin,+ tôi phải ở với các người và chịu đựng các người đến khi nào? Hãy mang con anh lại đây”.+ 42  Ngay cả khi cậu bé đang đi đến, quỷ cũng vật em xuống đất, làm em co giật dữ dội. Nhưng Chúa Giê-su quở tà thần, chữa lành cậu bé rồi giao lại cho cha em. 43  Ai nấy đều kinh ngạc trước quyền năng lớn lao của Đức Chúa Trời. Trong lúc họ đang ngạc nhiên và thán phục về mọi điều Chúa Giê-su làm, ngài nói với các môn đồ: 44  “Hãy lắng nghe và ghi nhớ lời này: Con Người sẽ bị phản bội và nộp vào tay người ta”.+ 45  Nhưng các môn đồ không hiểu lời ngài nói. Thật vậy, ý nghĩa của lời ấy được che giấu để họ không hiểu, và họ cũng không dám hỏi ngài. 46  Bấy giờ, các môn đồ cãi nhau xem ai trong vòng họ là người lớn nhất.+ 47  Biết lập luận trong lòng họ, Chúa Giê-su dẫn một đứa trẻ đến đứng bên cạnh 48  rồi nói với họ: “Ai vì danh tôi mà tiếp đón đứa trẻ này là tiếp đón tôi, và ai tiếp đón tôi là tiếp đón đấng sai tôi đến.+ Ai cư xử như người nhỏ hơn trong vòng anh em thì người đó là lớn”.+ 49  Giăng nói với ngài: “Thưa Thầy, chúng tôi thấy một người nhân danh Thầy mà đuổi quỷ, và chúng tôi cố ngăn cản vì người không đi theo chúng ta”.+ 50  Nhưng Chúa Giê-su nói: “Đừng cản ông ấy, vì ai không chống lại anh em là đứng về phía anh em”. 51  Khi gần đến thời điểm để lên trời,+ Chúa Giê-su cương quyết đi đến Giê-ru-sa-lem. 52  Ngài bèn sai người đi trước mình. Họ lên đường và vào một làng của người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho ngài. 53  Nhưng dân làng đó không tiếp đón ngài+ vì ngài cương quyết đi đến Giê-ru-sa-lem. 54  Thấy vậy, môn đồ Gia-cơ và Giăng+ nói: “Thưa Chúa, Chúa có muốn chúng tôi kêu lửa từ trời xuống tiêu diệt họ không?”.+ 55  Nhưng Chúa Giê-su quay lại quở trách hai người. 56  Rồi ngài và các môn đồ đi đến một làng khác. 57  Trong lúc họ đi đường, có người nói với ngài: “Thầy đi đâu tôi sẽ theo đó”. 58  Nhưng Chúa Giê-su nói với ông: “Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ gối đầu”.+ 59  Rồi ngài nói với một người khác: “Hãy làm môn đồ tôi”. Người ấy đáp: “Thưa Chúa, xin cho tôi về chôn cha tôi trước đã”.+ 60  Nhưng ngài nói với ông: “Hãy để người chết+ chôn người chết, còn anh hãy đi loan báo khắp nơi về Nước Đức Chúa Trời”.+ 61  Một người khác nói: “Thưa Chúa, tôi sẽ theo Chúa, nhưng xin cho tôi về từ giã người nhà trước đã”. 62  Chúa Giê-su nói với ông: “Ai đã tra tay cầm cày mà nhìn lại phía sau+ thì không thích hợp với Nước Đức Chúa Trời”.+

Chú thích

Ds: “bạc”.
Ds: “hai áo”.
Đây là hành động cho thấy một người đã hết trách nhiệm.
Tức là Hê-rốt An-ti-ba. Xem Bảng chú giải thuật ngữ.