Truyền đạo 5:1-20

  • Đến gần Đức Chúa Trời với lòng kính sợ (1-7)

  • Người có địa vị cao hơn theo dõi người có địa vị thấp hơn (8, 9)

  • Sự giàu sang là hư không (10-20)

    • Người yêu tiền không hề chán tiền (10)

    • Giấc ngủ của người làm việc thì êm đềm (12)

5  Hãy canh chừng bước con mỗi khi đến nhà Đức Chúa Trời.+ Đến gần để nghe+ thì tốt hơn dâng vật tế lễ như bọn ngu muội làm,+ bởi chúng chẳng nhận biết mình đang làm điều xấu.  Chớ vội vàng mở miệng, lòng chớ nông nổi thốt lên trước mặt Đức Chúa Trời,+ bởi Đức Chúa Trời ngự trên trời còn con ở dưới đất. Vì thế, hãy ít lời.+  Thật, lo nghĩ nhiều quá sinh ra chiêm bao,+ và lắm lời quá sinh ra chuyện tầm phào của kẻ ngu muội.+  Khi hứa nguyện với Đức Chúa Trời, đừng chậm trễ thực hiện lời hứa ấy,+ vì ngài không vui lòng về kẻ ngu muội.+ Điều đã hứa nguyện thì hãy làm trọn.+  Thà đừng hứa nguyện còn hơn hứa nguyện mà không thực hiện.+  Đừng để miệng xui con phạm tội,+ cũng đừng biện hộ trước mặt thiên sứ* rằng mình nói nhầm.+ Sao lại khiến Đức Chúa Trời phẫn nộ vì điều con nói mà hủy phá công việc tay con làm?+  Như lo nghĩ nhiều dẫn đến chiêm bao,+ lắm lời cũng chỉ dẫn đến hư không. Nhưng hãy kính sợ Đức Chúa Trời.+  Nếu thấy người nghèo bị áp bức, công lý và sự công chính bị chà đạp trong tỉnh mình thì đừng ngạc nhiên về chuyện đó.+ Quan lớn ấy có một vị cao hơn theo dõi mình, và trên các quan lớn có các vị khác cao hơn.  Ngoài ra, hoa lợi của đất được chia cho tất cả mọi người; ngay cả vua cũng hưởng lợi từ ruộng đồng.+ 10  Người yêu bạc không bao giờ chán bạc, người yêu sự giàu sang chẳng bao giờ chán lợi nhuận.+ Đó cũng là hư không.+ 11  Càng nhiều của tốt, càng lắm người ăn.+ Vậy, người sở hữu có lợi gì ngoài việc đưa mắt ngắm nhìn chúng?+ 12  Giấc ngủ của người hầu việc thì êm đềm, dù người ăn ít hay nhiều; nhưng sự dư dả của người giàu chẳng để người ngủ yên. 13  Có một thảm kịch ta từng thấy dưới mặt trời: Của cải một người chất chứa làm hại chính mình. 14  Của cải mất sạch do vụ làm ăn* thất bại, đến khi ông có con trai thì tài sản chẳng còn gì cả.+ 15  Một người lọt lòng mẹ trần truồng thể nào thì ra đi cũng thể ấy, y như lúc chào đời.+ Người làm việc khó nhọc nhưng không đem theo gì được.+ 16  Đây cũng là một thảm kịch: Người ấy chào đời như thế nào thì ra đi y như thế; làm việc khó nhọc mà được gió thì có ích chi?+ 17  Hơn nữa, mỗi ngày người ăn trong cảnh tối tăm, kèm theo bao nỗi buồn bực, bệnh tật và tức giận.+ 18  Đây là điều ta thấy tốt đẹp và thích đáng: Người ta nên ăn uống và vui mừng về mọi việc khó nhọc+ mình vất vả làm dưới mặt trời trong cuộc đời ngắn ngủi mà Đức Chúa Trời ban, vì đó là phần thưởng* của mình.+ 19  Hơn nữa, người nào được Đức Chúa Trời ban sự giàu sang và của cải+ cùng khả năng hưởng thụ chúng, thì nên nhận phần thưởng* ấy và vui trong việc khó nhọc của mình. Đó là món quà của Đức Chúa Trời.+ 20  Người ấy hầu như sẽ không để ý đến ngày tháng trôi qua* trong đời mình, vì Đức Chúa Trời cho người đắm chìm trong niềm vui của lòng.+

Chú thích

Hay “sứ giả”.
Hay “công việc”.
Hay “phần”.
Hay “phần”.
Hay “không nhớ đến ngày tháng đã qua”.