Gióp 39:1-30

  • Động vật cho thấy sự thiếu hiểu biết của con người (1-30)

    • Dê núi và nai (1-4)

    • Lừa rừng (5-8)

    • Bò rừng (9-12)

    • Đà điểu (13-18)

    • Ngựa (19-25)

    • Chim cắt và đại bàng (26-30)

39  Con có biết kỳ sinh sản của dê núi không?+Đã thấy nai cái sinh con chưa?+   Con có đếm số tháng chúng cưu mang không? Con biết thời kỳ chúng sinh sản chăng?   Chúng rạp mình khi sinhVà cơn đau chuyển dạ chấm dứt.   Con chúng trở nên mạnh mẽ, lớn lên ở ngoài cánh đồng,Rồi ra đi không trở về với chúng.   Ai thả lừa rừng tự do?+ Ai đã tháo dây cho nó?   Ta ban hoang mạc cho nó làm nhàVà đất mặn làm nơi ở.   Nó khinh chê sự náo nhiệt của thành quách,Chẳng nghe tiếng la của người điều khiển.   Nó rong ruổi khắp các đồi, tìm đồng cỏ,Tìm mọi loại cây cỏ xanh tươi.   Bò rừng có sẵn lòng hầu việc con,+Qua đêm trong chuồng* con không? 10  Con có thể dùng dây giữ bò rừng trên luống chăng? Nó sẽ theo con đi cày trong thung lũng sao? 11  Lẽ nào con tin nơi sức lực mạnh mẽ của nóVà để nó làm việc nặng cho mình? 12  Con sẽ nhờ nó mang hoa lợi* về chăng? Liệu nó có gom chúng vào sân đạp lúa của con không? 13  Đà điểu đập cánh vui mừng,Nhưng lông cánh và lông vũ của nó sánh được với loài cò+ ư? 14  Nó đẻ trứng trên đấtVà giữ ấm chúng trong bụi cát. 15  Nó quên rằng bước chân có thể nghiền nátHoặc thú hoang có thể giẫm trên chúng. 16  Nó đối xử khắc nghiệt với bầy con, như thể không phải con mình;+Nó chẳng lo sợ công sức ra vô ích. 17  Vì Đức Chúa Trời lấy sự khôn ngoan khỏi nó,Chẳng chia phần hiểu biết cho nó. 18  Nhưng khi đứng dậy và vỗ cánh,Nó nhạo cười ngựa lẫn người cưỡi ngựa. 19  Con có ban sức mạnh cho ngựa không?+ Có khoác bờm tung bay lên cổ nó chăng? 20  Con bắt nó nhảy như châu chấu được sao? Tiếng hí* oai phong của nó thật đáng sợ.+ 21  Nó cào đất trong thung lũng và vô cùng phấn khích;+Nó xông vào chiến trận.+ 22  Nó cười vào nỗi sợ hãi, chẳng e sợ gì.+ Nó không bỏ chạy trước lưỡi gươm. 23  Bao đựng tên khua lách cách bên nó,Giáo và lao chiếu lấp lánh. 24  Rung người vì hứng chí, nó phóng tới,*Không thể đứng yên* khi nghe tiếng tù và. 25  Khi tù và thổi, nó nói: ‘A ha!’,Nó ngửi thấy mùi chiến trận từ xa,Nghe tiếng la của tướng lĩnh và tiếng xung trận.+ 26  Nhờ hiểu biết của con mà chim cắt bay lượnVà giương cánh về phương nam sao? 27  Lẽ nào do lệnh con mà đại bàng bay lên,+Xây tổ nó trên cao,+ 28  Qua đêm trên vách núi,Sống trong thành lũy nó nơi vách đá? 29  Từ chỗ đó, nó tìm thức ăn;+Mắt nó nhìn thật xa. 30  Con non của nó nhấm nháp máu;Nơi nào có xác chết, nơi ấy có đại bàng”.+

Chú thích

Hay “máng cỏ”.
Ds: “hạt”.
Ds: “Tiếng thở mạnh”.
Ds: “nuốt cả đất”.
Cũng có thể là “Không tin”.