Công vụ các sứ đồ 14:1-28

  • Sự gia tăng và chống đối tại Y-cô-ni (1-7)

  • Bị hiểu lầm là thần tại Lít-trơ (8-18)

  • Phao-lô sống sót sau khi bị ném đá (19, 20)

  • Làm vững mạnh các hội thánh (21-23)

  • Trở lại An-ti-ốt thuộc xứ Sy-ri (24-28)

14  Tại Y-cô-ni, Phao-lô và Ba-na-ba vào giảng trong nhà hội của người Do Thái, họ giảng hay đến nỗi rất đông người Do Thái và người Hy Lạp trở thành môn đồ.  Nhưng những người Do Thái không tin thì kích động người ngoại và khiến họ có ác cảm với hai sứ đồ.+  Vì thế, hai người ở lại đó khá lâu và dạn dĩ giảng dạy nhờ quyền mà Đức Giê-hô-va* ban. Ngài đã dùng họ làm các dấu lạ và việc kỳ diệu* để xác nhận thông điệp mà họ rao giảng,+ là thông điệp nói lên lòng nhân từ bao la của ngài.  Tuy nhiên, dân chúng trong thành có sự chia rẽ, một số theo người Do Thái, còn số khác thì theo hai sứ đồ.  Khi người ngoại, người Do Thái cùng giới lãnh đạo của họ tìm cách đối xử thô bạo và ném đá các sứ đồ+  thì hai người biết được và trốn đến các thành Li-cao-ni, Lít-trơ, Đẹt-bơ và vùng lân cận.+  Họ tiếp tục công bố tin mừng tại đó.  Bấy giờ ở Lít-trơ có một người bị tật hai bàn chân. Ông bị què bẩm sinh và chưa hề bước đi được.  Ông đang nghe Phao-lô giảng. Phao-lô chăm chú nhìn ông, thấy ông có đức tin để được chữa lành+ 10  nên nói lớn: “Hãy đứng lên”. Thế là ông đứng phắt dậy và bước đi.+ 11  Khi dân chúng thấy điều Phao-lô làm thì hô lớn bằng tiếng Li-cao-ni rằng: “Các thần đã mặc lấy hình người và xuống với chúng ta!”.+ 12  Rồi họ gọi Ba-na-ba là thần Dớt,* còn Phao-lô là thần Héc-mê* vì ông là diễn giả chính. 13  Ngay bên ngoài thành có đền thờ của thần Dớt, thầy tế lễ của thần ấy mang những con bò đực và vòng hoa đến cổng thành, muốn cùng dân chúng dâng vật tế lễ. 14  Tuy nhiên, khi nghe chuyện đó, sứ đồ Ba-na-ba và Phao-lô xé áo mình, chạy vào giữa đám đông la lớn rằng: 15  “Hỡi anh em, sao lại làm vậy? Chúng tôi cũng là người phàm có những yếu đuối như anh em.+ Chúng tôi công bố tin mừng cho anh em, hầu anh em từ bỏ những điều hư không mà thờ phượng Đức Chúa Trời hằng sống, là đấng dựng nên trời, đất, biển và mọi vật trong đó.+ 16  Trong các đời trước đây, ngài để cho mọi dân đi theo đường lối của họ.+ 17  Dù vậy, ngài vẫn làm chứng về mình+ qua những việc tốt lành, ban cho anh em mưa từ trời, mùa màng bội thu,+ thực phẩm dồi dào và khiến lòng anh em tràn đầy vui mừng”.+ 18  Dù nói thế nhưng khó khăn lắm Ba-na-ba và Phao-lô mới ngăn cản được đám đông dâng vật tế lễ cho mình. 19  Tuy nhiên, những người Do Thái từ An-ti-ốt và Y-cô-ni đến thuyết phục đám đông,+ nên họ ném đá Phao-lô rồi kéo ông ra ngoài thành vì tưởng ông đã chết.+ 20  Nhưng lúc các môn đồ xúm lại quanh ông thì ông đứng dậy và đi vào thành. Hôm sau, ông cùng Ba-na-ba rời khỏi đó và đi đến Đẹt-bơ.+ 21  Sau khi công bố tin mừng cho thành ấy và giúp khá nhiều người trở thành môn đồ, hai người quay lại Lít-trơ, Y-cô-ni và An-ti-ốt. 22  Họ làm vững mạnh các môn đồ ở những nơi đó,+ khuyến giục mọi người giữ vững đức tin và nói: “Để vào được Nước Đức Chúa Trời, chúng ta phải trải qua nhiều gian khổ”.+ 23  Hai người cũng bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi hội thánh,+ cầu nguyện và kiêng ăn+ rồi giao phó họ cho Đức Giê-hô-va,* là đấng họ đã tin. 24  Rồi hai người đi qua Bi-si-đi và đến Bam-phi-ly,+ 25  và sau khi công bố lời Đức Chúa Trời ở Bẹt-ga thì họ đi xuống Át-ta-li-a. 26  Từ đó, họ lên thuyền đi đến An-ti-ốt, là nơi họ từng được giao phó cho lòng nhân từ bao la của Đức Chúa Trời để thực hiện công việc mà nay họ đã hoàn tất.+ 27  Sau khi đến nơi, Phao-lô và Ba-na-ba nhóm cả hội thánh lại, rồi kể cho mọi người nghe nhiều điều Đức Chúa Trời đã làm qua họ và việc ngài mở cho dân ngoại cánh cửa đến với đức tin.+ 28  Vậy, hai người ở lại với các môn đồ một thời gian khá lâu.

Chú thích

Hay “điềm”.
Hay “Giu-bi-tê”.
Hay “Mẹc-cu-ri”.