Ga-la-ti 2:1-21

2  Mười bốn năm sau, tôi lại lên Giê-ru-sa-lem với Ba-na-ba, cũng có dẫn Tít theo nữa.  Tôi lên đó vì được mạc khải, và trình bày với những anh được kính trọng về tin mừng mà tôi giảng cho các dân. Tuy nhiên, tôi chỉ trình riêng cho họ để bảo đảm rằng từ trước đến nay tôi không thi hành chức vụ mình một cách vô ích.  Dù Tít, người đi với tôi, là người Hy Lạp nhưng cũng không bị buộc phải cắt bì.  Nhưng vấn đề đó được đưa ra vì những anh em giả đã lẻn vào để dò xét sự tự do mà chúng ta có nhờ hợp nhất với Đấng Ki-tô Giê-su, hầu có thể bắt chúng ta làm nô lệ cho Luật pháp.  Chúng tôi chẳng hề nhượng bộ hay vâng phục những kẻ ấy, một chốc cũng không, để anh em luôn nắm giữ sự thật, tức tin mừng.  Còn về những anh được kính trọng (trước đây họ thuộc loại người nào thì đối với tôi chẳng có gì khác biệt; Đức Chúa Trời không đánh giá một người theo bề ngoài), thật ra họ không truyền cho tôi điều gì mới.  Trái lại, khi họ thấy tôi được giao phó tin mừng để rao giảng cho những người không cắt bì, như Phi-e-rơ đã được giao phó để rao giảng cho những người cắt bì,  (vì đấng ban quyền hành cho Phi-e-rơ để làm sứ đồ cho những người cắt bì cũng ban quyền hành cho tôi để làm sứ đồ cho dân ngoại),  và khi họ nhận thấy Đức Chúa Trời đã tỏ lòng nhân từ bao la với tôi thì Gia-cơ, Sê-pha cùng Giăng, tức những người được công nhận là cột trụ của hội thánh, bắt tay kết giao với tôi và Ba-na-ba, để chúng tôi đi đến các dân ngoại, còn họ thì đến với những người cắt bì. 10  Họ chỉ dặn chúng tôi phải nhớ đến những người nghèo, và tôi đã hết lòng làm điều đó. 11  Tuy nhiên, khi Sê-pha tới An-ti-ốt, tôi đến nói chuyện thẳng với anh ấy vì anh rõ ràng đã làm điều sai quấy. 12  Thật vậy, trước khi những người của Gia-cơ đến, Sê-pha thường ăn chung với người thuộc dân ngoại. Nhưng khi họ đến, anh ấy không làm thế nữa và tách riêng ra vì sợ những người thuộc nhóm đã cắt bì. 13  Những người Do Thái kia cũng bắt chước hành động giả tạo của anh ấy, thậm chí Ba-na-ba cũng bị lôi cuốn theo sự giả tạo của họ. 14  Khi thấy họ không bước theo sự thật, tức tin mừng, tôi nói với Sê-pha trước mặt hết thảy mọi người: “Nếu anh là người Do Thái mà sống như dân ngoại chứ không sống theo người Do Thái, thì làm sao anh có thể buộc dân ngoại sống theo tập tục của người Do Thái?”. 15  Chúng ta, vốn sinh ra là người Do Thái chứ không phải người tội lỗi thuộc dân ngoại, 16  nhận biết rằng một người được tuyên bố công chính không phải bởi làm theo luật pháp, mà chỉ bởi đức tin nơi Đấng Ki-tô Giê-su. Vì thế, chúng ta đã đặt đức tin nơi Đấng Ki-tô Giê-su, hầu được tuyên bố công chính bởi đức tin nơi ngài chứ không bởi làm theo luật pháp, vì không ai được tuyên bố công chính bởi làm theo luật pháp. 17  Nếu trong khi tìm cách để được tuyên bố công chính nhờ Đấng Ki-tô mà chúng ta bị xem là kẻ có tội, thì Đấng Ki-tô là người phục vụ cho tội lỗi sao? Không bao giờ! 18  Nếu dựng lại những gì mình từng phá đổ thì tôi chứng tỏ mình là kẻ phạm tội. 19  Bởi luật pháp mà tôi chết về mặt luật pháp, hầu có thể sống cho Đức Chúa Trời. 20  Nay tôi bị đóng đinh cùng với Đấng Ki-tô. Tôi sống thì không phải là tôi nữa, mà là Đấng Ki-tô sống trong tôi. Thật vậy, đời sống mà tôi hiện đang sống là sống theo đức tin nơi Con Đức Chúa Trời, đấng yêu thương tôi và hy sinh cho tôi. 21  Tôi không chối bỏ lòng nhân từ bao la của Đức Chúa Trời; vì nếu sự công chính có được nhờ luật pháp thì quả thật Đấng Ki-tô đã chết vô ích.

Chú thích