Skip to content

Âm phủ là gì? Có phải là nơi thống khổ mãi mãi không?

Âm phủ là gì? Có phải là nơi thống khổ mãi mãi không?

Câu trả lời của Kinh Thánh

Một số bản dịch Kinh Thánh dịch từ Sheol trong tiếng Hê-bơ-rơ và từ Hades trong tiếng Hy Lạp là “âm phủ”, cả hai đều ám chỉ mồ mả chung của nhân loại (Thi-thiên 16:10; Công vụ 2:27). Nhiều người tin có hỏa ngục (như hình kế bên do các tôn giáo miêu tả). Thế nhưng, Kinh Thánh dạy khác.

  1. Những người ở trong âm phủ thì vô thức và vì thế không thể thấy đau đớn. “Dưới Âm-phủ... chẳng có việc làm, chẳng có mưu-kế cũng chẳng có tri thức”.​—Truyền-đạo 9:10.

  2. Người tốt vào âm phủ. Những người trung thành như Gia-cốp và Gióp muốn vào đó.​—Sáng-thế Ký 37:35; Gióp 14:13.

  3. Cái chết, chứ không phải sự thống khổ trong hỏa ngục, là hình phạt cho tội lỗi. “Ai đã chết thì được xóa sạch tội lỗi”.​—Rô-ma 6:7.

  4. Sự thống khổ mãi mãi trái với công lý của Đức Chúa Trời (Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:4). Khi người đàn ông đầu tiên là A-đam phạm tội, Đức Chúa Trời bảo ông rằng hình phạt dành cho ông chỉ là không hiện hữu nữa: “Vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi” (Sáng-thế Ký 3:19). Nếu Đức Chúa Trời đày A-đam xuống hỏa ngục thì ngài đã nói dối.

  5. Đức Chúa Trời thậm chí còn không nghĩ đến sự thống khổ mãi mãi. Khái niệm cho rằng ngài phạt người ta trong hỏa ngục đi ngược lại với điều Kinh Thánh dạy: “Đức Chúa Trời là tình yêu thương”.​—1 Giăng 4:8; Giê-rê-mi 7:31.