Skip to content

Skip to table of contents

Nhân Chứng Giê-hô-va

Chọn ngôn ngữ Việt

Ðừng bao giờ “oán Ðức Giê-hô-va”

Ðừng bao giờ “oán Ðức Giê-hô-va”

“Sự ngu-dại của người nào làm cho hư-hỏng đường-lối mình, và lòng người oán Ðức Giê-hô-va”.—CHÂM 19:3.

1, 2. Tại sao chúng ta không nên đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va về những vấn đề của nhân loại? Hãy minh họa.

Hãy hình dung một người đàn ông sống hạnh phúc bên vợ trong nhiều năm. Nhưng một ngày khi về nhà, ông thấy mọi thứ đều đảo lộn. Ðồ đạc đổ liểng xiểng, bát đĩa vỡ tung tóe và màn cửa rách tả tơi. Ngôi nhà yêu quý của ông giờ đây trở thành bãi chiến trường. Hẳn câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu ông không phải là: “Tại sao vợ mình lại làm chuyện này?”, mà là: “Ai đã làm chuyện này?”. Tại sao? Vì ông biết người bạn đời yêu quý của mình sẽ không bao giờ làm nhà cửa tan hoang như vậy.

2 Ngày nay, ngôi nhà trái đất của nhân loại đang bị hủy hoại bởi sự ô nhiễm, bạo lực và vô luân. Nhờ học Kinh Thánh, chúng ta biết Ðức Giê-hô-va không gây ra những vấn đề đó. Ngài tạo ra trái đất với ý định cả trái đất sẽ trở thành địa đàng xinh đẹp (Sáng 2:8, 15). Ðức Giê-hô-va là Ðức Chúa Trời yêu thương (1 Giăng 4:8). Kinh Thánh cho biết Sa-tan là “kẻ cai trị thế gian này” và hắn chính là nguyên nhân của nhiều vấn đề trên thế giới.—Giăng 14:30; 2 Cô 4:4.

3. Lối suy nghĩ của chúng ta có thể trở nên lệch lạc như thế nào?

3 Tuy nhiên, chúng ta không thể đổ lỗi cho Sa-tan về mọi đau khổ. Tại sao? Vì một số vấn đề là do lỗi của mình. (Ðọc Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:4-6). Dù thừa nhận điều này, nhưng bản chất bất toàn vẫn có thể làm chúng ta suy nghĩ lệch lạc và bước vào con đường sai trái dẫn đến tai họa (Châm 14:12). Thay vì nhận lỗi hoặc trách Sa-tan, chúng ta có thể bắt đầu đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va, thậm chí oán ngài.—Châm 19:3.

4, 5. Làm thế nào một tín đồ có thể trở nên “oán Ðức Giê-hô-va”?

4 Có thật là một tín đồ có thể trở nên oán Ðức Giê-hô-va  không? Hành động này quả là thiếu khôn ngoan (Ê-sai 41:11). Một thi sĩ từng nói: “Tay bạn quá ngắn để đấu với Chúa”. Hẳn chúng ta không dám phàn nàn về Ðức Chúa Trời. Nhưng Châm-ngôn 19:3 nói sự ngu dại của một người “làm cho hư-hỏng đường-lối mình, và lòng người oán Ðức Giê-hô-va”. Thật vậy, một người có thể oán Ðức Giê-hô-va từ trong lòng và trở nên cay đắng. Thái độ này có thể biểu hiện một cách tinh vi. Có lẽ người ấy bắt đầu xa rời hội thánh hoặc không hết lòng ủng hộ những sắp đặt về sự thờ phượng.

5 Ðiều gì có thể khiến chúng ta “oán Ðức Giê-hô-va”? Làm thế nào để tránh cạm bẫy đó? Biết lời giải đáp của những câu hỏi này rất quan trọng vì nó giúp chúng ta gìn giữ mối quan hệ với Ðức Chúa Trời.

ÐIỀU GÌ CÓ THỂ KHIẾN CHÚNG TA “OÁN ÐỨC GIÊ-HÔ-VA”?

6, 7. Tại sao dân Y-sơ-ra-ên vào thời Môi-se bắt đầu oán trách Ðức Giê-hô-va?

6 Ðiều gì có thể khiến một tôi tớ trung thành bắt đầu oán trách Ðức Giê-hô-va từ trong lòng? Hãy xem xét năm yếu tố và một số trường hợp trong Kinh Thánh đã rơi vào cạm bẫy này.—1 Cô 10:11, 12.

Nghe những lời tiêu cực có thể tác động xấu đến bạn (Xem đoạn 7)

7 Lời nói tiêu cực của người khác có thể tác động đến chúng ta. (Ðọc Phục-truyền Luật-lệ Ký 1:26-28). Dân Y-sơ-ra-ên vừa được giải thoát khỏi ách nô lệ ở xứ Ai Cập. Ðức Giê-hô-va đã giáng Mười Tai Vạ trên xứ ấy và hủy diệt Pha-ra-ôn cùng đạo binh của hắn tại Biển Ðỏ (Xuất 12:29-32, 50b; 14:29-31; Thi 136:15). Dân Ðức Chúa Trời đang đứng trước ngưỡng cửa Ðất Hứa. Nhưng trong thời điểm quan trọng đó, họ bắt đầu phàn nàn về ngài. Ðiều gì khiến dân Y-sơ-ra-ên thiếu đức tin như vậy? Vì họ hoảng sợ và nản lòng sau khi nghe báo cáo tiêu cực của mười người được phái đi do thám Ðất Hứa (Dân 14:1-4). Hậu quả là thế hệ đó không được vào “xứ tốt-đẹp” (Phục 1:34, 35). Chúng ta rút ra bài học nào? Chúng ta không muốn để lời nói tiêu cực của người khác khiến mình suy yếu đức tin và lầm bầm về sự hướng dẫn của Ðức Giê-hô-va.

8. Ðiều gì khiến dân Giu-đa vào thời Ê-sai đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va về hoàn cảnh của họ?

8 Nghịch cảnh và khó khăn có thể khiến chúng ta nản lòng. (Ðọc Ê-sai 8:21, 22). Vào thời Ê-sai, dân Giu-đa lâm vào cảnh cùng khốn. Họ bị kẻ thù bao vây, khan hiếm thực phẩm, nhiều người bị đói khát. Ðiều nghiêm trọng hơn là họ bị đói về thiêng liêng (A-mốt 8:11). Tuy nhiên, thay vì tìm kiếm sự giúp đỡ từ Ðức Giê-hô-va để giải quyết những khó khăn này, họ bắt đầu “nguyền-rủa” ngài và vua của họ. Thật vậy, họ đã đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va về những vấn đề của mình. Vậy, khi bị nản lòng vì khó khăn hoặc nghịch cảnh, chúng ta có bắt đầu đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va và tự hỏi: “Khi mình cần thì Ðức Giê-hô-va ở đâu”?

9. Tại sao dân Y-sơ-ra-ên vào thời Ê-xê-chi-ên có quan điểm sai về đường lối của Ðức Giê-hô-va?

9 Không biết hết mọi thông tin. Vì không biết hết mọi thông tin, dân Y-sơ-ra-ên vào thời Ê-xê-chi-ên cảm thấy đường lối của Ðức Giê-hô-va là “không bằng-phẳng”, tức không công bằng (Ê-xê 18:29). Họ hành động như thể tự cho mình quyền phán xét Ðức Chúa Trời, đặt tiêu chuẩn của mình lên trên tiêu chuẩn của ngài và phán xét ngài dựa vào cái nhìn hạn hẹp. Nếu đôi khi không hiểu rõ một lời tường thuật trong Kinh Thánh hoặc không biết tại sao một điều gì đó xảy đến với mình, chúng ta có nghĩ rằng đường lối của Ðức Giê-hô-va không công bằng?—Gióp 35:2.

10. Một người có thể bắt chước gương xấu của A-đam như thế nào?

 10 Ðổ lỗi cho Ðức Chúa Trời về lỗi lầm của mình. Ngay từ buổi đầu của lịch sử nhân loại, A-đam đã đổ lỗi cho Ðức Chúa Trời về tội mà ông mắc phải (Sáng 3:12). Dù biết mình đang vi phạm điều răn của ngài và hiểu rõ hậu quả của hành động ấy, A-đam vẫn đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va. Như thể ông nói rằng ngài ban cho ông một người vợ không tốt. Từ đó về sau, nhiều người bắt chước A-đam và đổ lỗi cho Ðức Chúa Trời về sai lầm của họ. Vì thế, chúng ta nên tự hỏi: “Mình có để sự thất vọng về lỗi lầm của mình khiến mình bất mãn với các tiêu chuẩn của Ðức Giê-hô-va?”.

11. Chúng ta rút ra bài học nào từ trường hợp của Giô-na?

11 Quá chú trọng bản thân. Nhà tiên tri Giô-na không hài lòng khi Ðức Giê-hô-va thể hiện sự thương xót với dân thành Ni-ni-ve (Giô-na 4:1-3). Tại sao? Dường như ông sợ bị mất mặt khi lời công bố của ông về sự hủy diệt thành không ứng nghiệm. Ông quan tâm đến danh tiếng của mình tới mức không còn thương xót dân thành Ni-ni-ve, dù họ ăn năn. Cũng vậy, nếu quá chú trọng bản thân, chúng ta có thể bắt đầu “oán Ðức Giê-hô-va” vì không hủy diệt thế gian này sớm hơn. Có lẽ chúng ta rao giảng hàng thập niên rằng ngày Ðức Giê-hô-va rất gần. Nếu người khác chỉ trích chúng ta vì ngày đó chưa đến, chúng ta có bắt đầu mất kiên nhẫn với ngài không?—2 Phi 3:3, 4, 9.

LÀM SAO ÐỂ TRÁNH VIỆC “OÁN ÐỨC GIÊ-HÔ-VA”?

12, 13. Chúng ta nên làm gì nếu lòng mình bắt đầu bất mãn về những điều Ðức Giê-hô-va làm hoặc cho phép xảy ra?

12 Chúng ta có thể làm gì nếu bất mãn về những điều Ðức Giê-hô-va làm hoặc cho phép xảy ra? Hãy nhớ rằng làm thế là thiếu khôn ngoan. Một bản khác dịch câu Châm-ngôn 19:3 như sau: “Kẻ dại làm theo sự dại dột mình và thất bại, rồi nổi giận trong lòng và oán trách CHÚA” (Ðặng Ngọc Báu). Hãy xem năm yếu tố giúp chúng ta không bao giờ oán Ðức Giê-hô-va.

 13 Gìn giữ mối quan hệ với Ðức Giê-hô-va. Chúng ta có thể tránh được khuynh hướng oán Ðức Chúa Trời nếu duy trì mối quan hệ mật thiết với ngài. (Ðọc Châm-ngôn 3:5, 6). Chúng ta cần tin cậy Ðức Giê-hô-va, tránh khôn ngoan theo mắt mình hoặc quá chú trọng bản thân (Châm 3:7; Truyền 7:16). Quan điểm này giúp chúng ta không đổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va khi có chuyện xấu xảy ra.

14, 15. Ðiều gì giúp chúng ta không bị tác động bởi lời nói tiêu cực?

14 Ðừng để lời nói tiêu cực tác động đến mình. Dân Y-sơ-ra-ên vào thời Môi-se có nhiều lý do để tin rằng Ðức Giê-hô-va sẽ đưa họ vào Ðất Hứa (Thi 78:43-53). Nhưng khi nghe báo cáo tiêu cực của mười người do thám bất trung, họ đã không “nhớ lại tay của Ngài” (Thi 78:42). Nếu suy ngẫm về những điều tuyệt diệu Ðức Giê-hô-va đã làm cho mình, chúng ta sẽ củng cố mối quan hệ với ngài. Kết quả là chúng ta sẽ không để lời nói tiêu cực của người khác làm mối quan hệ của mình với Ðức Giê-hô-va bị rạn nứt.—Thi 77:11, 12.

15 Mối quan hệ của chúng ta với Ðức Giê-hô-va cũng có thể bị ảnh hưởng nếu chúng ta có quan điểm tiêu cực về anh em đồng đạo (1 Giăng 4:20). Khi dân Y-sơ-ra-ên lầm bầm về việc A-rôn được bổ nhiệm làm thầy tế lễ thượng phẩm, Ðức Giê-hô-va xem như họ đang lầm bầm về chính ngài (Dân 17:10). Tương tự, nếu chúng ta lầm bầm về những người được Ðức Giê-hô-va bổ nhiệm để điều hành phần trên đất của tổ chức ngài, có thể chúng ta đang lầm bầm về chính ngài.—Hê 13:7, 17.

16, 17. Chúng ta cần nhớ điều gì khi gặp vấn đề?

16 Nhớ rằng Ðức Giê-hô-va không gây ra các vấn đề của chúng ta. Dù dân Y-sơ-ra-ên vào thời Ê-sai đã quay lưng lại với Ðức Giê-hô-va, nhưng ngài vẫn muốn giúp họ (Ê-sai 1:16-19). Ngày nay, dù phải đương đầu với bất kỳ vấn đề nào, chúng ta được an ủi khi biết rằng Ðức Giê-hô-va quan tâm và muốn giúp chúng ta (1 Phi 5:7). Thậm chí, ngài còn hứa sẽ ban sức mạnh cần thiết để chúng ta tiếp tục chịu đựng.—1 Cô 10:13.

17 Nếu là nạn nhân của sự bất công, giống như người trung thành Gióp, chúng ta cần nhớ rằng Ðức Giê-hô-va không gây ra vấn đề đó. Ngài ghét sự bất công và chuộng sự công chính (Thi 33:5). Chúng ta nên bắt chước bạn của Gióp là Ê-li-hu, người đã hiểu rằng “Ðức Chúa Trời chẳng hề hành ác, Ðấng Toàn-năng không bao giờ làm hung-nghiệt” (Gióp 34:10). Ðức Giê-hô-va ban cho chúng ta “mọi món quà tốt lành và hoàn hảo”. Ngài không bao giờ gây ra những vấn đề mà chúng ta gặp phải.—Gia 1:13, 17.

18, 19. Tại sao chúng ta không bao giờ nên nghi ngờ Ðức Giê-hô-va? Hãy minh họa.

18 Ðừng bao giờ nghi ngờ Ðức Giê-hô-va. Ðức Chúa Trời là hoàn hảo và ý tưởng của ngài cao hơn ý tưởng của chúng ta (Ê-sai 55:8, 9). Vì thế, tính khiêm nhường và khiêm tốn sẽ giúp chúng ta thừa nhận sự hiểu biết của mình có giới hạn (Rô 9:20). Hiếm khi chúng ta biết hết mọi khía cạnh của một vấn đề. Chắc chắn, bạn từng nghiệm thấy câu châm ngôn sau thật đúng: “Người tiên-cáo nghe như phải lẽ; song bên đàng kia đến, bèn tra-xét người”.—Châm 18:17.

19 Nếu một người bạn đáng tin cậy làm một việc mà chúng ta không hiểu hoặc thấy bất thường, chúng ta có vội kết luận là người ấy đã làm sai không? Hay chúng ta tin rằng hẳn bạn mình làm thế là có lý do, đặc biệt khi chúng ta biết bạn ấy lâu rồi? Nếu chúng ta đối xử với những người bạn bất toàn một cách yêu  thương như vậy, chẳng phải chúng ta nên sẵn sàng tin tưởng Cha trên trời sao? Suy cho cùng, đường lối và ý tưởng của ngài cao hơn chúng ta nhiều biết bao!

20, 21. Tại sao nhớ nguyên nhân thật sự của vấn đề là điều quan trọng?

20 Nhớ nguyên nhân thật sự của vấn đề mình gặp. Tại sao điều này quan trọng? Có lẽ chúng ta cũng phải chịu trách nhiệm về một số vấn đề của mình (Ga 6:7). Ðổ lỗi cho Ðức Giê-hô-va về các vấn đề đó là không hợp lý. Hãy xem một ví dụ: Một chiếc xe có khả năng chạy với tốc độ cao. Hãy hình dung người lái xe chạy quá tốc độ cho phép và khi đến chỗ rẽ thì mất lái và bị tai nạn. Vậy nhà sản xuất xe có phải chịu trách nhiệm về tai nạn đó không? Hiển nhiên không! Tương tự, Ðức Giê-hô-va tạo ra chúng ta và ban món quà tự do ý chí. Ngài còn cung cấp những chỉ dẫn để chúng ta có các quyết định khôn ngoan. Vậy tại sao lại đổ lỗi cho Ðấng Tạo Hóa về lỗi lầm của mình?

21 Dĩ nhiên, không phải mọi vấn đề đều do lỗi của mình. Một số vấn đề xảy ra là do “thời thế và sự bất trắc” (Truyền 9:11, NW). Chúng ta cũng không quên rằng Sa-tan Kẻ Quỷ Quyệt là thủ phạm chính gây ra sự gian ác (1 Giăng 5:19; Khải 12:9). Hắn mới là kẻ thù, chứ không phải Ðức Giê-hô-va!—1 Phi 5:8.

TRÂN TRỌNG MỐI QUAN HỆ VỚI ÐỨC GIÊ-HÔ-VA

Giô-suê và Ca-lép được Ðức Giê-hô-va ban phước vì đã tin cậy ngài (Xem đoạn 22)

22, 23. Chúng ta nên làm gì nếu thấy nản lòng về vấn đề của mình?

22 Khi bạn đương đầu với khó khăn, nghịch cảnh, hãy nhớ đến gương của Giô-suê và Ca-lép. Khác với mười người do thám khác, hai người đàn ông trung thành này đã trở về với báo cáo tích cực (Dân 14:6-9). Họ đã thể hiện đức tin nơi Ðức Giê-hô-va. Dù vậy, họ vẫn phải lang thang trong hoang mạc 40 năm như bao người Y-sơ-ra-ên khác. Giô-suê và Ca-lép có phàn nàn hoặc trở nên cay đắng, cảm thấy điều này là bất công không? Không. Họ tin cậy Ðức Giê-hô-va và ngài ban phước cho họ. Dù cả một thế hệ người Y-sơ-ra-ên chết trong hoang mạc, nhưng Giô-suê và Ca-lép được vào Ðất Hứa (Dân 14:30). Tương tự, Ðức Giê-hô-va sẽ ban phước nếu chúng ta “không thoái chí nản lòng” trong việc làm theo ý muốn ngài.—Ga 6:9; Hê 6:10.

23 Nếu bị nản lòng bởi các vấn đề, sự bất toàn của người khác hoặc lỗi lầm của chính mình, bạn nên làm gì? Hãy chú tâm vào các đức tính tuyệt diệu của Ðức Giê-hô-va. Hình dung tương lai tươi sáng mà ngài hứa ban cho chúng ta. Hãy tự hỏi: “Cuộc đời mình sẽ ra sao nếu không có Ðức Giê-hô-va?”. Vậy, hãy luôn gắn bó với ngài và đừng bao giờ để lòng mình oán trách ngài!