Skip to content

Skip to table of contents

Nhân Chứng Giê-hô-va

Chọn ngôn ngữ Việt

Đời sống đơn giản mang lại niềm vui

Đời sống đơn giản mang lại niềm vui

Tháng 9 năm 2000, anh Daniel và chị Miriam kết hôn, rồi định cư ở thành phố Barcelona, Tây Ban Nha. Anh Daniel kể: “Chúng tôi có cuộc sống mà nhiều người cho là bình thường. Công việc cho phép chúng tôi ăn tại những nhà hàng sang trọng, đi du lịch và mặc đồ đắt tiền. Chúng tôi cũng đều đặn tham gia thánh chức”. Nhưng rồi có sự thay đổi.

Tại hội nghị địa hạt năm 2006, anh Daniel rất động lòng khi nghe một bài giảng có nêu câu hỏi: “Chúng ta có cố gắng hết sức để giúp những người đang ‘lảo đảo đi đến nơi hành hình’ chuyển sang con đường dẫn đến sự sống đời đời không?” (Châm 24:11, Bản Dịch Mới). Bài giảng nhấn mạnh trách nhiệm rao báo thông điệp cứu mạng trong Kinh Thánh (Công 20:26, 27). Anh Daniel nhớ lại: “Lúc đó, tôi cảm thấy như Đức Giê-hô-va đang nói với chính mình”. Bài giảng cũng nói đến việc mở rộng thánh chức mang lại nhiều niềm vui hơn. Anh Daniel biết điều đó là sự thật. Lúc ấy, chị Miriam đã bắt đầu làm tiên phong và cảm nghiệm được những ân phước đầy vui mừng.

Anh Daniel nói: “Tôi kết luận rằng đã đến lúc mình phải thay đổi 180 độ”. Và anh đã làm thế. Anh giảm giờ làm việc và bắt đầu làm tiên phong, đồng thời nghĩ đến niềm vui mà vợ chồng anh có thể cảm nghiệm nếu phụng sự ở nơi cần nhiều người rao giảng Nước Trời hơn.

NHỮNG THỬ THÁCH BAN ĐẦU, RỒI ĐẾN TIN ĐẦY HỨNG KHỞI

Tháng 5 năm 2007, anh Daniel và chị Miriam nghỉ việc và chuyển đến Panama, một nước mà họ từng đến thăm. Khu vực mới bao gồm nhiều đảo trong quần đảo Bocas del Toro thuộc vùng biển Ca-ri-bê, phần lớn dân cư là người Ngabe bản xứ. Anh Daniel và chị Miriam nghĩ rằng với khoản tiền tiết kiệm, họ có thể ở Panama trong khoảng tám tháng.

Họ đi lại trên các đảo bằng thuyền và xe đạp. Họ nhớ rất rõ chuyến đi đầu tiên bằng xe đạp, khoảng 32km, qua các ngọn đồi dốc, dưới cái nắng như thiêu như đốt. Anh Daniel gần lả đi vì mệt. Tuy nhiên, trên đường đi, họ được các gia đình người Ngabe tiếp đón nồng hậu, đặc biệt sau khi họ học một số câu trong ngôn ngữ địa phương. Không lâu sau, họ có 23 học hỏi Kinh Thánh.

Thế nhưng, khi hết tiền tiết kiệm, niềm vui ấy chuyển sang nỗi buồn. Anh Daniel nhớ lại: “Nước mắt rưng rưng, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến việc trở lại Tây Ban Nha. Chúng tôi rất buồn khi phải chia tay các học viên Kinh Thánh”. Nhưng rồi một tháng sau, họ nhận được tin đầy hứng khởi. Chị Miriam chia sẻ: “Chúng tôi được mời làm tiên phong đặc biệt. Thật vui mừng khi được ở lại nhiệm sở!”.

NIỀM VUI LỚN NHẤT

Năm 2015, sau khi tổ chức có những điều chỉnh, anh Daniel và chị Miriam được mời trở lại công việc tiên phong đều đều. Họ phải làm gì đây? Họ tin cậy lời hứa nơi Thi-thiên 37:5: “Hãy phó-thác đường-lối mình cho Đức Giê-hô-va, và nhờ-cậy nơi Ngài, thì Ngài sẽ làm thành việc ấy”. Họ tìm được một công việc để tự trang trải hầu tiếp tục làm tiên phong, và hiện nay họ phụng sự trong một hội thánh ở tỉnh Veraguas, Panama.

Anh Daniel kể: “Trước khi rời Tây Ban Nha, chúng tôi không chắc là mình có thể sống đơn giản. Nhưng hiện nay chúng tôi đang sống như vậy, và không thiếu bất cứ điều gì thật sự quan trọng”. Niềm vui lớn nhất của họ là gì? Họ nói: “Được giúp những người khiêm nhường học về Đức Giê-hô-va là niềm vui không gì sánh bằng!”.