Skip to content

Skip to table of contents

Nhân Chứng Giê-hô-va

Chọn ngôn ngữ Việt

Anh chị có cùng quan điểm với Đức Giê-hô-va về công lý không?

Anh chị có cùng quan điểm với Đức Giê-hô-va về công lý không?

“Tôi sẽ tung-hô danh Giê-hô-va... Ấy là Đức Chúa Trời thành-tín và vô-tội [“chẳng bao giờ bất công”, NW]”.—PHỤC 32:3, 4.

BÀI HÁT: 110, 2

1, 2. (a) Na-bốt và các con trai bị đối xử bất công như thế nào? (b) Chúng ta sẽ xem xét hai đức tính nào trong bài này?

Hãy hình dung cảnh tượng một người đàn ông bị buộc oan vào tội đáng bị xử tử. Gia đình và bạn bè bị sốc và hoang mang khi ông bị kết tội dựa trên lời chứng gian của những kẻ có tiếng là vô lại. Cảm giác đau xót dâng trào trong lòng những người yêu chuộng công lý khi chứng kiến người vô tội ấy và các con trai ông bị xử tử. Đây không phải câu chuyện hư cấu, mà là kinh nghiệm của một tôi tớ trung thành của Đức Giê-hô-va tên Na-bốt, người sống dưới triều đại vua A-háp của Y-sơ-ra-ên.—1 Vua 21:11-13; 2 Vua 9:26.

2 Trong bài này, ngoài kinh nghiệm của Na-bốt, chúng ta cũng xem xét lỗi nghiêm trọng của một trưởng lão trung thành trong hội thánh vào thế kỷ thứ nhất. Xem xét những trường hợp ấy sẽ giúp chúng ta hiểu rằng khi chứng kiến sự bất công trong hội thánh, thì sự khiêm nhường và việc sẵn lòng tha thứ là điều thiết yếu nếu chúng ta muốn phản ánh quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý.

 CÔNG LÝ BỊ BÓP MÉO

3, 4. Na-bốt là người như thế nào, và tại sao ông từ chối bán vườn nho cho vua A-háp?

3 Na-bốt đã trung thành với Đức Giê-hô-va vào thời điểm mà đa số người Y-sơ-ra-ên theo gương xấu của vua A-háp và người vợ gian ác của ông là hoàng hậu Giê-sa-bên. Những người thờ phượng Ba-anh ấy không xem trọng Đức Giê-hô-va và tiêu chuẩn của ngài. Trái lại, Na-bốt quý trọng mối quan hệ với Đức Giê-hô-va còn hơn mạng sống mình.

4 Đọc 1 Các Vua 21:1-3. Khi A-háp hỏi mua vườn nho của Na-bốt hoặc đổi cho ông vườn nho tốt hơn, Na-bốt đã từ chối. Tại sao? Ông kính cẩn giải thích: “Nguyện Đức Giê-hô-va giữ lấy tôi, chớ để tôi nhường cho vua cơ-nghiệp của tổ-phụ tôi!”. Na-bốt từ chối vì làm theo điều luật mà Đức Giê-hô-va ban cho dân Y-sơ-ra-ên là cấm một người bán vĩnh viễn sản nghiệp thuộc về chi phái mình (Lê 25:23; Dân 36:7). Rõ ràng, Na-bốt có cùng quan điểm với Đức Giê-hô-va.

5. Giê-sa-bên có can hệ gì đến việc Na-bốt bị giết?

5 Đáng buồn là lời từ chối của Na-bốt dẫn đến một loạt hành vi tàn ác của vua A-háp và vợ ông ta. Để đoạt lấy vườn nho cho chồng mình, Giê-sa-bên đã dàn xếp để Na-bốt bị buộc tội oan và cuối cùng cả ông lẫn các con trai đều bị xử tử. Đức Giê-hô-va xử lý thế nào trước sự bất công đầy bi thảm này?

PHÁN XÉT CÔNG BẰNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

6, 7. Điều gì cho thấy Đức Giê-hô-va là đấng yêu chuộng công lý, và tại sao điều này hẳn đã an ủi người thân và bạn bè của Na-bốt?

6 Đức Giê-hô-va liền phái Ê-li đến gặp A-háp. Ê-li đã đúng khi nói rằng A-háp là kẻ giết người và kẻ cướp. Đức Giê-hô-va đưa ra phán quyết nào trong trường hợp này? A-háp cùng vợ con ông ta sẽ lãnh điều mà Na-bốt và các con trai ông đã phải chịu.—1 Vua 21:17-25.

7 Dù hành động tàn ác của A-háp khiến gia đình và bạn bè của Na-bốt đau buồn, nhưng hẳn họ được an ủi phần nào khi biết Đức Giê-hô-va thấy rõ sự bất công ấy và ngài nhanh chóng xử lý vấn đề. Tuy nhiên, sự khiêm nhường và lòng tin cậy của họ nơi Đức Giê-hô-va sẽ bị thử thách bởi một tình huống không ngờ.

8. A-háp phản ứng thế nào trước thông điệp phán xét của Đức Giê-hô-va, và kết quả là gì?

8 Khi A-háp biết về phán xét bất lợi của Đức Giê-hô-va, ông “xé quần-áo mình; lấy bao mặc cho mình và nhịn đói; nằm vấn bao và ở khiêm-nhượng”. A-háp hạ mình xuống! Kết quả là gì? Đức Giê-hô-va phán với Ê-li: “Bởi vì người hạ mình xuống trước mặt ta, ta không giáng họa trong đời nó; nhưng trong đời con trai nó ta sẽ giáng họa trên nhà nó” (1 Vua 21:27-29; 2 Vua 10:10, 11, 17). Đức Giê-hô-va, “đấng dò xét lòng”, đã tỏ lòng thương xót với A-háp.—Châm 17:3NW.

KHIÊM NHƯỜNG—MỘT SỰ BẢO VỆ

9. Tại sao gia đình và bạn bè Na-bốt sẽ được bảo vệ nếu họ khiêm nhường?

9 Quyết định đó ảnh hưởng thế nào đến những người biết về tội ác nghiêm trọng của A-háp? Quyết định dường như đảo ngược này có thể đã thử thách đức tin của gia đình và bạn bè Na-bốt. Nếu thế thì sự khiêm nhường sẽ bảo vệ họ, thúc đẩy họ tiếp tục trung thành thờ phượng Đức Giê-hô-va và tin chắc rằng Đức Chúa Trời  của họ không thể bất công. (Đọc Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:3, 4). Na-bốt, các con trai và gia đình họ sẽ cảm nghiệm công lý hoàn hảo khi Đức Giê-hô-va làm những người công chính sống lại (Gióp 14:14, 15; Giăng 5:28, 29). Hơn nữa, một người khiêm nhường thì nhớ rằng “Đức Chúa Trời sẽ đem đoán-xét các công-việc, đến nỗi việc kín-nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy” (Truyền 12:14). Thật vậy, khi phán xét, Đức Giê-hô-va cân nhắc các yếu tố mà chúng ta không biết. Vì thế, sự khiêm nhường bảo vệ những người vô tội khỏi thảm họa về thiêng liêng.

10, 11. (a) Hoàn cảnh nào có thể khiến quan điểm của chúng ta về công lý bị thử thách? (b) Sự khiêm nhường có thể bảo vệ chúng ta theo những cách nào?

10 Anh chị sẽ phản ứng thế nào nếu trưởng lão đưa ra một quyết định mà mình không hiểu hoặc có lẽ không đồng ý? Chẳng hạn, nói sao nếu anh chị hoặc người thân bị mất đặc ân mà mình rất quý? Nói sao nếu bạn đời, con cái hoặc bạn thân của anh chị bị khai trừ và anh chị không đồng ý với quyết định đó? Còn nếu anh chị tin rằng một người phạm tội được thương xót một cách không xứng đáng thì sao? Những trường hợp như thế có thể thử thách đức tin của chúng ta  nơi Đức Giê-hô-va và sự sắp đặt của tổ chức ngài. Làm thế nào sự khiêm nhường sẽ bảo vệ anh chị khi đối mặt với thử thách như thế? Hãy xem hai cách.

Anh chị sẽ phản ứng ra sao nếu trưởng lão thông báo một quyết định mà mình không đồng ý? (Xem đoạn 10, 11)

11 Thứ nhất, sự khiêm nhường sẽ giúp chúng ta nhìn nhận là mình không biết hết thông tin. Dù chúng ta biết về vấn đề nhiều đến đâu, chỉ có Đức Giê-hô-va mới đọc được lòng của một người (1 Sa 16:7). Hiểu sự thật hiển nhiên này sẽ giúp chúng ta khiêm nhường, nhận ra giới hạn của mình và điều chỉnh quan điểm. Thứ hai, sự khiêm nhường sẽ giúp chúng ta vâng phục và kiên nhẫn trong khi chờ đợi Đức Giê-hô-va sửa chữa bất cứ điều gì thật sự bất công. Một người khôn ngoan đã viết: “Kẻ kính sợ trước mặt Đức Chúa Trời, sau rốt ắt được phước. Nhưng kẻ ác sẽ chẳng được phước; cũng sẽ không được sống lâu” (Truyền 8:12, 13). Chắc chắn, phản ứng cách khiêm nhường mang lại lợi ích tốt nhất về thiêng liêng cho mọi người có liên quan.—Đọc 1 Phi-e-rơ 5:5.

MỘT TRƯỜNG HỢP ĐẠO ĐỨC GIẢ

12. Chúng ta sẽ xem xét lời tường thuật nào, và tại sao?

12 Vào thế kỷ thứ nhất, các tín đồ ở An-ti-ốt thuộc Sy-ri đối mặt với một tình huống không chỉ thử thách lòng khiêm nhường mà còn thử thách lòng tha thứ của họ. Hãy xem xét lời tường thuật đó. Nhờ thế, chúng ta được giúp để xem xét thái độ của mình về việc tha thứ, và hiểu rõ hơn lòng tha thứ liên hệ thế nào đến quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý.

13, 14. Sứ đồ Phi-e-rơ có những đặc ân nào, và ông can đảm ra sao?

13 Sứ đồ Phi-e-rơ là một trưởng lão được nhiều người biết đến trong hội thánh đạo Đấng Ki-tô. Ông từng kết hợp với Chúa Giê-su và được giao những trách nhiệm quan trọng (Mat 16:19). Chẳng hạn, vào năm 36 CN, Phi-e-rơ có đặc ân chia sẻ tin mừng với Cọt-nây và người nhà của ông. Đây là dịp đáng chú ý vì Cọt-nây thuộc dân ngoại không cắt bì. Khi Cọt-nây và người nhà nhận được thần khí, Phi-e-rơ khẳng định: “Những người này đã nhận thần khí giống như chúng ta, vậy ai có thể ngăn cản họ chịu phép báp-têm bằng nước?”.—Công 10:47.

14 Năm 49 CN, các sứ đồ và trưởng lão ở Giê-ru-sa-lem họp lại để xét xem những người thuộc dân ngoại nhập đạo Đấng Ki-tô cần phải cắt bì hay không. Trong buổi họp này, Phi-e-rơ nói một cách dạn dĩ, nhắc các anh em nhớ rằng nhiều năm trước, dân ngoại không cắt bì đã nhận món quà thần khí. Lời chứng của Phi-e-rơ, một người tận mắt chứng kiến điều đó, rất có giá trị để hội đồng lãnh đạo vào thế kỷ thứ nhất đưa ra quyết định (Công 15:6-11, 13, 14, 28, 29). Hẳn cả tín đồ gốc Do Thái lẫn tín đồ gốc dân ngoại đều biết ơn vì Phi-e-rơ đã can đảm nêu lên sự kiện đó. Thật dễ để họ tin tưởng một người thành thục về thiêng liêng như thế!—Hê 13:7.

15. Phi-e-rơ đã phạm lỗi nào khi ở An-ti-ốt thuộc Sy-ri? (Xem hình nơi đầu bài).

15 Không lâu sau buổi họp năm 49 CN, Phi-e-rơ đến thăm An-ti-ốt thuộc Sy-ri. Trong khi ở đó, ông thoải mái kết hợp với anh em gốc dân ngoại. Chắc chắn họ được lợi ích từ sự hiểu biết và kinh nghiệm của Phi-e-rơ. Nhưng hãy tưởng tượng họ ngạc nhiên và thất vọng đến mức nào khi Phi-e-rơ bỗng ngưng ăn chung với họ. Những thành viên gốc Do Thái trong hội thánh, ngay cả Ba-na-ba, cũng làm thế vì bị ảnh hưởng bởi Phi-e-rơ. Điều gì khiến trưởng lão thành thục  ấy phạm một lỗi như thế, là hành động có thể gây chia rẽ trong hội thánh? Quan trọng hơn, bài học rút ra từ lỗi lầm của Phi-e-rơ có thể giúp ích ra sao nếu chúng ta bị tổn thương bởi lời nói hay hành động của một trưởng lão?

16. Phi-e-rơ bị sửa sai ra sao, và những câu hỏi nào được nêu lên?

16 Đọc Ga-la-ti 2:11-14. Phi-e-rơ mắc bẫy sợ loài người (Châm 29:25). Dù biết rất rõ quan điểm của Đức Giê-hô-va về dân ngoại, Phi-e-rơ vẫn sợ ý kiến của những tín đồ gốc Do Thái ở Giê-ru-sa-lem đã cắt bì. Sứ đồ Phao-lô, người cũng có mặt tại buổi họp ở Giê-ru-sa-lem năm 49 CN, đối mặt với Phi-e-rơ tại An-ti-ốt và vạch trần sự đạo đức giả của ông (Công 15:12; Ga 2:13). Các tín đồ gốc dân ngoại bị ảnh hưởng trực tiếp bởi lỗi lầm của Phi-e-rơ sẽ phản ứng thế nào trước sự bất công ấy? Họ có để điều đó khiến mình vấp ngã không? Phi-e-rơ có bị mất những đặc ân quý giá vì lỗi của mình không?

HÃY THA THỨ

17. Phi-e-rơ được lợi ích ra sao từ sự tha thứ của Đức Giê-hô-va?

17 Hẳn Phi-e-rơ đã khiêm nhường chấp nhận lời khiển trách của Phao-lô. Không chỗ nào trong Kinh Thánh nói rằng ông bị mất đặc ân. Trên thực tế, sau này ông được soi dẫn để viết hai lá thư đã trở thành một phần của Kinh Thánh. Đáng chú ý là trong thư thứ hai, Phi-e-rơ gọi Phao-lô là ‘anh yêu dấu của chúng ta’ (2 Phi 3:15). Dù lỗi lầm của Phi-e-rơ gây tổn thương cho các tín đồ gốc dân ngoại nhưng Chúa Giê-su, đầu hội thánh, tiếp tục dùng ông (Ê-phê 1:22). Vì thế, các thành viên trong hội thánh có cơ hội noi gương Chúa Giê-su và Cha ngài bằng cách tỏ lòng tha thứ. Mong rằng không tín đồ nào vào thời đó để lỗi lầm của một người bất toàn khiến mình vấp ngã.

18. Trong những hoàn cảnh nào chúng ta cần phản ánh quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý?

18 Như vào thế kỷ thứ nhất, thời nay cũng không có trưởng lão hoàn hảo trong hội thánh, vì hết thảy chúng ta đều mắc lỗi nhiều lần (Gia 3:2). Có thể chúng ta dễ công nhận sự thật ấy, nhưng khi chính mình bị ảnh hưởng bởi sự bất toàn của anh em thì sao? Lúc đó, chúng ta sẽ phản ánh quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý không? Chẳng hạn, anh chị sẽ phản ứng thế nào nếu một trưởng lão nói câu có vẻ thành kiến? Anh chị có bị vấp ngã nếu một trưởng lão vì không suy nghĩ trước mà nói lời xúc phạm hoặc làm mình tổn thương không? Thay vì vội kết luận rằng anh ấy không đủ tư cách làm trưởng lão, anh chị có kiên nhẫn chờ đợi đầu của hội thánh là Chúa Giê-su không? Anh chị sẽ cố gắng nhìn bao quát hơn không, có lẽ nghĩ đến việc anh ấy đã trung thành phụng sự nhiều năm? Nếu một anh phạm lỗi với anh chị vẫn tiếp tục làm trưởng lão, thậm chí được nhận thêm đặc ân, anh chị sẽ mừng cho anh ấy không? Khi sẵn lòng tha thứ, anh chị sẽ phản ánh quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý.—Đọc Ma-thi-ơ 6:14, 15.

19. Chúng ta nên quyết tâm làm gì?

19 Những người yêu chuộng công lý trông đợi ngày Đức Giê-hô-va sẽ xóa sạch sự bất công mà Sa-tan và thế gian gian ác của hắn gây ra (Ê-sai 65:17). Trong khi chờ đợi, mong sao mỗi chúng ta quyết tâm phản ánh quan điểm của Đức Giê-hô-va về công lý bằng cách khiêm nhường thừa nhận giới hạn của mình, và rộng lòng tha thứ cho những người phạm lỗi với mình.