Skip to content

Skip to table of contents

Nhân Chứng Giê-hô-va

Chọn ngôn ngữ Việt

 NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN

Tây Ban Nha trục xuất người Morisco

Tây Ban Nha trục xuất người Morisco

Người ta nói rằng hầu như mọi hành động của nước Tây Ban Nha trong câu chuyện này đều bị ảnh hưởng bởi giáo hội. Đây là câu chuyện buồn nhưng đáng cho chúng ta đọc.

Chế độ quân chủ Tây Ban Nha muốn lập một nước Ki-tô giáo chỉ có một bộ luật. Người ta xem người Morisco là dị giáo và lý luận rằng sự hiện diện của họ là một tội trọng trước mắt Đức Chúa Trời. Sau nhiều năm, một giải pháp được đưa ra. Đó là gì? Người Morisco phải bị trục xuất! *

BỊ BUỘC CẢI ĐẠO

Người Moor ở Tây Ban Nha là một cộng đồng nhỏ người Hồi giáo, được gọi là người Mudéjar. Suốt hàng trăm năm, cộng đồng này sống khá yên bình tại những vùng dưới quyền kiểm soát của Công giáo. Trong một thời gian, họ có quyền cư trú hợp pháp ở một số nơi nên vẫn được phép giữ luật lệ, phong tục và thực hành tôn giáo riêng.

Thế nhưng, vào năm 1492, hai nhà cai trị thuộc Công giáo là Ferdinand II và Isabella đã chinh phục Granada, vùng đất cuối cùng của Iberia còn nằm dưới quyền kiểm soát của Hồi giáo. Dựa trên thỏa thuận đầu hàng, người Moor ở đây sẽ có những quyền giống như người Mudéjar. Tuy nhiên, không lâu sau, các nhà lãnh đạo Công giáo ngày càng ngược đãi và đàn áp cộng đồng nhỏ người Hồi giáo trong lãnh thổ của họ để ép nhóm người  này cải đạo. Người Moor phản kháng vì điều này vi phạm hiệp định trước đó. Vào năm 1499, họ phản loạn và quân đội của chính phủ đã dập tắt cuộc dấy loạn ấy. Nhưng sau đó, người Hồi giáo ở hết nơi này đến nơi khác đã bị ép buộc phải cải đạo hoặc di cư. Người Tây Ban Nha gọi những người cải đạo và ở lại Tây Ban Nha là người Morisco.

“KHÔNG PHẢI LÀ GIÁO DÂN TỐT CŨNG CHẲNG PHẢI LÀ CÔNG DÂN TRUNG THÀNH”

Đến năm 1526, Hồi giáo bị cấm đoán khắp Tây Ban Nha, nhưng nhiều người Morisco vẫn bí mật thực hành tôn giáo của họ. Nói chung, cộng đồng đó vẫn giữ được bản sắc văn hóa của mình.

Lúc đầu, dù biết người Morisco chỉ theo Công giáo bằng môi miệng nhưng người ta bỏ qua. Suy cho cùng, nhóm người này đóng vai trò quan trọng trong việc đóng thuế và làm những nghề như thủ công mỹ nghệ, thủ công và lao động chân tay. Nhưng nhìn chung người Morisco vẫn không chịu đồng hóa nên bị cả chính phủ lẫn dân chúng phẫn nộ và đối xử phân biệt. Sự kỳ thị đó hẳn là do giáo hội kích động, vì họ ngày càng nghi ngờ sự cải đạo chân thành của người Morisco.

Ít lâu sau, thay vì bỏ qua thì họ lại ép buộc. Vào năm 1567, vua Philip II ban lệnh cấm ngôn ngữ, trang phục, phong tục và truyền thống của người Morisco. Lệnh cấm này kích động một cuộc phản loạn mới và gây đổ máu.

Theo ước tính, có khoảng 300.000 người Morisco bị buộc phải rời khỏi Tây Ban Nha trong tình trạng vô cùng khốn khổ

Theo các sử gia, giới lãnh đạo Tây Ban Nha tin rằng “người Morisco không phải là giáo dân tốt cũng chẳng phải là công dân trung thành”. Vì lý do đó, người ta buộc tội người Morisco là cấu kết với các kẻ thù của Tây Ban Nha, gồm nhóm hải tặc Barbary, người Tin Lành ở Pháp và người Thổ Nhĩ Kỳ, nhằm ủng hộ cuộc xâm lược của ngoại bang. Vì sự kỳ thị và nỗi lo sợ rằng người Morisco rồi sẽ phản bội nên Philip III đã ban lệnh trục xuất người Morisco vào năm 1609 *. Suốt những năm sau đó, bất cứ ai bị tình nghi là người Morisco đều bị ngược đãi. Nhờ chính sách hèn hạ đó mà Tây Ban Nha trở thành một nước thuần Công giáo.

^ đ. 4 Trong tiếng Tây Ban Nha, Morisco có nghĩa là “người Moor nhỏ bé”. Khi dùng từ này, các sử gia không có ý xúc phạm nhưng ám chỉ những người gốc Hồi giáo đã cải đạo sang Công giáo và ở lại bán đảo Iberia sau khi vương quốc Hồi giáo cuối cùng tại đó bị sụp đổ vào năm 1492.

^ đ. 12 Các sử gia cũng phỏng đoán rằng ít nhất một nhà lãnh đạo Tây Ban Nha sẽ được lợi rất nhiều nếu tịch thu tài sản của người Morisco.