Lu-ca 6:1-49

6  Vào ngày Sa-bát, Chúa Giê-su đi ngang qua đồng lúa, các môn đồ bứt bông lúa, vò trong tay rồi ăn.  Thấy thế, một số người Pha-ri-si nói: “Sao các anh làm điều không được phép làm trong ngày Sa-bát?”.  Nhưng Chúa Giê-su trả lời: “Các ông chưa đọc về điều Đa-vít đã làm khi người và thuộc hạ bị đói sao?  Chẳng phải Đa-vít đã vào nhà Đức Chúa Trời và được cho ăn bánh thánh, là bánh không ai được phép ăn mà chỉ dành riêng cho các thầy tế lễ, rồi người cũng cho thuộc hạ ăn nữa sao?”.  Ngài nói tiếp: “Con Người chính là Chúa của ngày Sa-bát”.  Một ngày Sa-bát khác, Chúa Giê-su vào nhà hội dạy dỗ. Ở đó có một người bị teo tay phải.  Các thầy kinh luật và người Pha-ri-si theo dõi xem ngài có chữa bệnh vào ngày Sa-bát không, để có cớ buộc tội ngài.  Biết ý tưởng của họ nên ngài nói với người teo tay: “Hãy đứng dậy và ra giữa đây”. Ông đứng lên bước ra giữa.  Rồi Chúa Giê-su nói với họ: “Tôi hỏi các ông: Trong ngày Sa-bát, người ta được phép làm điều tốt hay điều xấu, cứu người hay giết người?”. 10  Ngài đưa mắt nhìn hết thảy họ rồi nói với người bị teo tay: “Hãy giơ tay ra”. Ông giơ ra thì tay được lành. 11  Thấy vậy, họ nổi cơn thịnh nộ, bàn với nhau xem phải làm gì với Chúa Giê-su. 12  Một hôm nọ, ngài lên núi và thức suốt đêm cầu nguyện với Đức Chúa Trời. 13  Khi trời sáng, ngài gọi các môn đồ đến, chọn ra mười hai người và gọi họ là sứ đồ: 14  Si-môn, ngài cũng gọi là Phi-e-rơ; Anh-rê, em Si-môn; Gia-cơ; Giăng; Phi-líp; Ba-tô-lô-mê; 15  Ma-thi-ơ; Thô-ma; Gia-cơ con A-phê; Si-môn, gọi là người sốt sắng; 16  Giu-đa con Gia-cơ; và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, về sau trở thành kẻ phản bội. 17  Chúa Giê-su cùng họ đi xuống núi, và ngài dừng lại ở một khu đất bằng. Tại đó có rất nhiều môn đồ của ngài, cũng có đoàn dân đông từ khắp xứ Giu-đa, thành Giê-ru-sa-lem, miền duyên hải Ty-rơ và Si-đôn đến để nghe ngài và được chữa bệnh. 18  Ngay cả những người bị tà thần hành hạ cũng được chữa khỏi. 19  Cả đoàn dân đều tìm cách sờ ngài vì quyền năng ra từ ngài chữa lành tất cả. 20  Ngài ngước mắt nhìn các môn đồ rồi nói: “Hạnh phúc thay những anh em nghèo khó, vì Nước Đức Chúa Trời thuộc về anh em. 21  Hạnh phúc thay những anh em hiện đang đói vì sẽ được no đủ. Hạnh phúc thay những anh em hiện đang khóc vì sẽ cười. 22  Hạnh phúc cho anh em khi vì cớ Con Người mà bị người ta ghét bỏ, xua đuổi, mắng nhiếc và bị bêu xấu là kẻ làm ác. 23  Trong ngày đó, hãy hân hoan và nhảy lên vui mừng, vì anh em có phần thưởng rất lớn ở trên trời, và vì tổ phụ họ cũng từng đối xử với các nhà tiên tri như thế. 24  Nhưng khốn cho những anh em giàu có vì đã hưởng đầy đủ rồi. 25  Khốn cho những anh em hiện no đủ vì sẽ đói. Khốn cho những anh em hiện đang cười vì sẽ than khóc. 26  Khốn thay khi mọi người khen ngợi anh em, vì tổ phụ họ cũng từng làm thế với các tiên tri giả. 27  Tôi nói với những anh em đang lắng nghe: Hãy luôn yêu kẻ thù, làm điều tốt cho người ghét mình, 28  chúc phước cho người nguyền rủa mình và cầu nguyện cho ai sỉ nhục mình. 29  Ai tát má bên này, hãy đưa luôn má bên kia; ai lấy áo khoác của anh em thì ngay cả áo trong cũng đừng cố giữ. 30  Ai xin điều chi thì hãy cho, và ai lấy gì của mình thì đừng đòi lại. 31  Anh em muốn người ta làm gì cho mình, hãy làm như vậy cho họ. 32  Nếu chỉ yêu những người yêu mình thì anh em có gì đáng khen? Vì những kẻ tội lỗi cũng yêu những ai yêu họ. 33  Nếu anh em làm điều tốt cho người làm điều tốt cho mình thì có gì đáng khen? Ngay cả những kẻ tội lỗi cũng làm như vậy. 34  Và nếu anh em chỉ cho mượn vì nghĩ rằng người ta sẽ trả thì có gì đáng khen? Ngay cả kẻ tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi mượn và mong rằng sẽ được trả đầy đủ. 35  Vậy, anh em hãy luôn yêu kẻ thù, làm điều tốt và cho mượn mà không mong nhận lại bất cứ điều gì; như thế, anh em sẽ có phần thưởng rất lớn và được làm con của Đấng Tối Cao, vì ngài nhân từ với kẻ gian ác và vô ơn. 36  Hãy luôn thương xót, như Cha anh em là đấng thương xót. 37  Đừng xét đoán người khác nữa, để anh em không bị xét đoán; đừng lên án người khác nữa, để anh em không bị lên án. Hãy luôn tha thứ thì anh em sẽ được tha thứ. 38  Hãy cho, người ta sẽ cho anh em. Họ sẽ đong đầy, nén, lắc và thêm cho tràn rồi đổ vào ngực áo anh em. Anh em đong cho người ta mực nào thì sẽ được đong lại mực ấy”. 39  Chúa Giê-su cũng nói với họ một minh họa: “Người mù có dẫn đường cho người mù được không? Chẳng phải cả hai sẽ ngã xuống hố sao? 40  Trò không hơn thầy, nhưng ai được chỉ dẫn kỹ càng sẽ được như thầy. 41  Sao anh nhìn cọng rơm trong mắt anh em mình mà không để ý đến cây đà trong mắt mình? 42  Làm sao anh có thể nói với anh em mình: ‘Anh ơi, để tôi lấy cọng rơm trong mắt anh ra’, trong khi bản thân lại không nhìn cây đà trong mắt mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Hãy lấy cây đà ra khỏi mắt mình trước, rồi mới thấy rõ cách để lấy cọng rơm trong mắt anh em mình. 43  Không cây tốt nào sinh trái xấu, cũng không cây xấu nào sinh trái tốt. 44  Xem trái thì nhận biết cây. Vì vậy, người ta không hái trái vả trên cây gai, cũng không cắt nho trong bụi gai. 45  Người tốt phát ra điều tốt tích lũy trong lòng, còn người ác thì phát ra điều ác chất chứa trong lòng; vì lòng đầy tràn miệng mới nói ra. 46  Sao anh em gọi tôi là Chúa mà không làm theo điều tôi nói? 47  Tôi sẽ cho anh em biết người đến cùng tôi, nghe lời tôi nói và làm theo thì giống ai: 48  Người ấy giống như một người xây nhà, ông đào thật sâu và đặt móng trên nền đá. Khi lũ dâng lên, nước đập vào nhà nhưng không lay chuyển được, vì nhà ấy đã được xây chắc chắn. 49  Trái lại, người nào nghe mà chẳng làm gì thì giống như một người xây nhà không có móng. Nước lũ đập vào thì nhà sập ngay và hư hại hoàn toàn”.

Chú thích