Lu-ca 19:1-48

19  Chúa Giê-su vào Giê-ri-cô và đi ngang qua thành ấy.  Tại đó có một người giàu tên Xa-ki-ơ, là trưởng đội thu thuế.  Ông muốn xem Chúa Giê-su là ai nhưng không được vì quá đông người, mà ông lại thấp.  Thế nên ông chạy tới phía trước, trèo lên một cây vả để nhìn thấy ngài vì ngài sắp đi qua.  Khi đến chỗ đó, Chúa Giê-su ngước lên nói với ông: “Xa-ki-ơ, mau mau xuống đi, vì hôm nay tôi phải ở nhà anh”.  Ông vội vàng leo xuống và mừng rỡ tiếp đón ngài vào nhà.  Họ thấy vậy thì đều xì xầm: “Ông ta vào ở trong nhà một kẻ tội lỗi”.  Nhưng Xa-ki-ơ đứng dậy nói với Chúa Giê-su: “Thưa Chúa, tôi lấy phân nửa tài sản mình mà cho người nghèo. Còn ai đã bị tôi tống tiền, tôi sẽ đền gấp bốn lần”.  Chúa Giê-su bèn phán với ông: “Hôm nay sự cứu rỗi đã đến nhà này, vì anh cũng là con Áp-ra-ham. 10  Bởi Con Người đến để tìm và cứu những người lầm lạc”. 11  Trong lúc các môn đồ đang nghe những điều ấy, Chúa Giê-su kể một minh họa, vì ngài gần tới Giê-ru-sa-lem và họ nghĩ Nước Đức Chúa Trời sẽ hiện ra ngay. 12  Vậy ngài nói: “Có nhà quý tộc nọ đi đến một xứ xa để nhận vương quyền rồi sẽ trở về. 13  Ông gọi mười đầy tớ mình đến, giao cho họ mười nén bạc và bảo: ‘Hãy lấy tiền đó đi làm ăn cho đến khi ta về’. 14  Tuy nhiên, người đồng xứ ghét ông nên cử một phái đoàn đến sau ông để nói: ‘Chúng tôi không muốn người này làm vua chúng tôi’. 15  Sau khi nhận vương quyền, ông trở về và cho gọi những đầy tớ đã được ông giao bạc đến, để biết họ sinh lợi được bao nhiêu trong công việc làm ăn. 16  Người thứ nhất đến trình: ‘Thưa chúa, một nén bạc của chúa sinh lợi được mười nén bạc’. 17  Ông nói với người ấy: ‘Tốt lắm, đầy tớ giỏi! Vì ngươi đã trung tín trong một việc rất nhỏ, hãy cai trị mười thành’. 18  Người thứ hai trình: ‘Thưa chúa, một nén bạc của chúa sinh lợi được năm nén bạc’. 19  Ông cũng nói với người này: ‘Ngươi được cai trị năm thành’. 20  Nhưng một đầy tớ khác đến nói: ‘Thưa chúa, đây là nén bạc của chúa, tôi luôn cất giữ trong khăn. 21  Tôi vốn sợ chúa, vì chúa là người khắt khe; chúa lấy tiền mình không gửi, gặt thứ mình không gieo’. 22  Ông đáp: ‘Hỡi tên đầy tớ vô dụng, ta sẽ dùng lời của ngươi để kết tội ngươi. Ngươi đã biết ta khắt khe, lấy tiền mình không gửi và gặt thứ mình không gieo, 23  vậy sao ngươi không đem số bạc của ta đi gửi lấy lãi, để khi trở về, ta sẽ thu được cả vốn lẫn lãi?’. 24  Rồi ông bảo những người đứng gần đó: ‘Hãy lấy lại nén bạc hắn giữ và đưa cho người có mười nén bạc’. 25  Nhưng họ nói: ‘Thưa chúa, người ấy có mười nén bạc rồi!’. Ông đáp: 26  ‘Ta nói với các ngươi: Ai có sẽ được cho thêm, ai không có thì ngay cả cái mình có cũng sẽ bị lấy đi. 27  Còn những kẻ thù không muốn ta làm vua chúng, hãy mang chúng đến đây và giết trước mặt ta’”. 28  Sau khi nói những điều ấy, Chúa Giê-su đi tiếp lên Giê-ru-sa-lem. 29  Đến gần thành Bê-pha-giê và làng Bê-tha-ni ở núi Ô-liu, ngài sai hai môn đồ đi 30  và dặn: “Hãy vào làng trước mặt. Đến nơi, các anh sẽ thấy một con lừa con bị cột, chưa ai cưỡi bao giờ. Hãy tháo dây và dẫn nó về đây. 31  Nếu có ai hỏi: ‘Sao các anh tháo dây buộc nó?’, thì phải trả lời: ‘Chúa cần nó’”. 32  Hai môn đồ đi và thấy con lừa con như Chúa Giê-su đã nói. 33  Khi họ đang tháo dây buộc con lừa thì những người chủ của nó hỏi: “Sao các anh tháo dây buộc nó?”. 34  Họ đáp: “Chúa cần nó”. 35  Họ dẫn con lừa về cho Chúa Giê-su, trải áo khoác mình trên nó rồi đỡ ngài lên. 36  Ngài đi đến đâu họ cũng trải áo khoác mình trên đường. 37  Vừa khi ngài đến gần con đường đi xuống núi Ô-liu, cả đoàn môn đồ vui mừng hô to những lời ngợi khen Đức Chúa Trời về mọi việc phi thường mà họ đã thấy. 38  Họ hô lên: “Phước thay cho vị Vua nhân danh Đức Giê-hô-va mà đến! Bình an trên trời, vinh quang cho các nơi chí cao!”. 39  Tuy nhiên, một số người Pha-ri-si trong đoàn dân nói với ngài: “Thưa thầy, xin quở trách môn đồ thầy”. 40  Ngài bèn đáp: “Tôi nói với các ông: Nếu họ im lặng, đá sẽ kêu lên”. 41  Khi đến gần Giê-ru-sa-lem, ngài nhìn thành ấy và khóc: 42  “Phải chi hôm nay ngươi đã nhận ra những điều mang lại bình an cho ngươi, nhưng bây giờ ngươi không thể nhìn thấy những điều ấy. 43  Vì sẽ có ngày quân thù dùng cọc nhọn dựng hàng rào chung quanh ngươi, vây hãm ngươi. 44  Chúng sẽ san bằng ngươi, tiêu diệt con cái ở trong ngươi, không để cho ngươi còn khối đá nào nằm trên khối đá khác, vì ngươi không nhận biết thời điểm ngươi bị thanh tra”. 45  Sau đó, Chúa Giê-su vào đền thờ, đuổi hết những người buôn bán ở đó 46  và phán với họ: “Có lời viết: ‘Nhà ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện’, nhưng các người đã biến nó thành hang trộm cướp”. 47  Hằng ngày ngài cũng dạy dỗ trong đền thờ. Các trưởng tế, thầy kinh luật và những người có quyền lực trong dân chúng tìm cách giết ngài; 48  nhưng họ không biết phải làm thế nào, vì dân chúng cứ đi theo ngài để nghe giảng.

Chú thích