Rô-ma 1:1-32

1  Tôi là Phao-lô, tôi tớ của Chúa Giê-su Ki-tô và được gọi làm sứ đồ, được biệt riêng để công bố tin mừng của Đức Chúa Trời  mà ngài đã hứa trong Kinh Thánh qua các tiên tri của ngài,  là tin mừng về Con ngài. Đấng ấy sinh ra làm người từ dòng dõi Đa-vít,  nhưng nhờ quyền năng của thần khí mà được tuyên bố là Con Đức Chúa Trời khi sống lại. (Đó là Chúa Giê-su Ki-tô của chúng ta.  Ngài đã tỏ lòng nhân từ bao la với tôi và ban cho tôi cương vị sứ đồ, hầu cho muôn dân thể hiện sự vâng phục bởi đức tin, và như thế tôn vinh danh ngài.  Anh em cũng ở trong số đó và được gọi làm môn đồ Chúa Giê-su Ki-tô để thuộc về ngài).  Tôi gửi thư này cho tất cả những người yêu dấu của Đức Chúa Trời sống ở Rô-ma, được gọi làm người thánh: Nguyện anh em hưởng được lòng nhân từ bao la và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Ki-tô.  Trước hết, tôi nhân danh Chúa Giê-su Ki-tô mà cảm tạ Đức Chúa Trời về tất cả anh em, vì đức tin của anh em được nói đến trên khắp thế giới.  Đức Chúa Trời, là đấng tôi phụng sự hết lòng qua việc công bố tin mừng về Con ngài, làm chứng rằng tôi không ngừng nhắc đến anh em trong lời cầu nguyện, 10  và tôi nài xin ngài cho mình cơ hội đến được với anh em, nếu điều đó là ý muốn ngài. 11  Vì tôi mong mỏi đến gặp anh em để chia sẻ một món quà từ Đức Chúa Trời, hầu anh em được vững mạnh; 12  hoặc để chúng ta khích lệ lẫn nhau bằng đức tin của mỗi người, tức là của anh em và của tôi. 13  Tuy nhiên, tôi cũng muốn anh em biết rằng nhiều lần tôi định đến với anh em để gặt hái kết quả trong vòng anh em, như đã đạt được trong các dân khác; nhưng tôi vẫn bị cản trở cho đến nay. 14  Tôi mắc nợ cả người Hy Lạp lẫn các dân khác, cả người trí thức lẫn người không học thức. 15  Vì vậy, tôi cũng nóng lòng muốn công bố tin mừng cho anh em, là những người ở Rô-ma. 16  Tôi không hổ thẹn về tin mừng; thật vậy, tin mừng là cách Đức Chúa Trời thể hiện quyền năng để mang lại sự cứu rỗi cho những ai có đức tin, trước hết là người Do Thái và sau đó là người Hy Lạp; 17  vì những người có đức tin thấy rằng qua tin mừng, Đức Chúa Trời tỏ sự công chính của ngài và điều đó củng cố đức tin của họ, như có lời viết: “Nhưng người công chính sẽ sống nhờ đức tin”. 18  Từ trên trời, Đức Chúa Trời tỏ cơn thịnh nộ của ngài trên kẻ bất kính và kẻ không công chính, là những kẻ dùng phương cách bất chính để che giấu sự thật về ngài, 19  vì ngài đã cho họ đầy đủ bằng chứng để có thể nhận biết về ngài. 20  Quả vậy, dù Đức Chúa Trời là vô hình, nhưng từ lúc thế gian được dựng nên, khi xem xét những vật ngài tạo ra thì người ta có thể thấy rõ các đặc tính của ngài, tức quyền năng muôn đời và cương vị Chúa Trời; bởi thế, họ không thể bào chữa cho mình. 21  Dù biết Đức Chúa Trời nhưng họ lại không tôn vinh hay tạ ơn ngài, họ suy nghĩ những điều vô ích và lòng trở nên ngu muội. 22  Dù quả quyết là mình khôn ngoan nhưng họ trở nên ngu dại 23  và không tôn vinh Đức Chúa Trời bất tử, mà lại tôn vinh ảnh tượng của loài người dễ mục rữa, loài chim, động vật bốn chân và loài bò sát. 24  Thế nên, Đức Chúa Trời đã bỏ mặc họ làm theo ước muốn ô uế của lòng mình, để họ làm ô nhục chính thân thể mình. 25  Những người ấy chọn tin sự dối trá thay vì sự thật về Đức Chúa Trời, sùng kính và phụng sự các tạo vật thay vì Đấng Tạo Hóa, là đấng đáng được chúc tạ mãi mãi. A-men. 26  Bởi vậy, Đức Chúa Trời để mặc họ làm theo ham muốn tình dục gớm ghiếc, vì những phụ nữ trong vòng họ bỏ cách quan hệ tính dục tự nhiên mà làm theo cách trái tự nhiên; 27  đàn ông cũng vậy, bỏ cách quan hệ tính dục tự nhiên với người nữ mà un đốt ham muốn nhục dục với nhau, đàn ông với đàn ông, làm những chuyện bẩn thỉu và phải trả giá cho hành vi sai trái của mình. 28  Họ không chịu tìm hiểu chính xác về Đức Chúa Trời nên ngài bỏ mặc họ theo tâm trí đồi bại, làm những điều không nên làm. 29  Họ đầy dẫy mọi thứ bất chính, gian ác, tham lam, xấu xa, đố kỵ, giết người, tranh đấu, dối trá, hiểm độc, thày lay thóc mách, 30  vu khống, thù nghịch với Đức Chúa Trời, xấc láo, ngạo mạn, khoác lác, thủ đoạn, không vâng lời cha mẹ, 31  không hiểu biết, thất hứa, vô tình vô nghĩa và tàn nhẫn. 32  Dù biết rõ luật công bằng của Đức Chúa Trời là hễ ai làm những điều như thế thì đáng chết, nhưng họ vẫn cứ làm và cũng tán thành người khác làm nữa.

Chú thích