Ma-thi-ơ 17:1-27

17  Sáu ngày sau, Chúa Giê-su dẫn riêng Phi-e-rơ cùng hai anh em Gia-cơ và Giăng đến nơi vắng vẻ trên một ngọn núi rất cao.  Ngài biến hình trước mặt họ; diện mạo ngài chiếu sáng như mặt trời, áo ngài rực rỡ như ánh sáng.  Kìa, họ thấy Môi-se và Ê-li hiện ra nói chuyện với ngài.  Phi-e-rơ bèn nói với Chúa Giê-su: “Thưa Chúa, thật vinh hạnh cho chúng tôi được có mặt ở đây. Nếu Chúa muốn, tôi sẽ dựng ba cái lều tại đây, một cái cho Chúa, một cái cho Môi-se và một cái cho Ê-li”.  Phi-e-rơ đang nói thì bỗng có một đám mây sáng rực bao phủ họ, và từ trong đám mây có tiếng phán: “Đây là Con yêu dấu của ta, người mà ta hài lòng, hãy nghe lời người”.  Nghe tiếng ấy, các môn đồ sợ hãi sấp mặt xuống đất.  Chúa Giê-su đến gần sờ họ và nói: “Hãy đứng lên, đừng sợ!”.  Khi ngước mắt lên, họ không thấy ai ngoài Chúa Giê-su.  Lúc đi xuống núi, Ngài dặn họ: “Đừng nói cho ai biết những gì anh em vừa thấy, cho đến khi Con Người được sống lại”. 10  Các môn đồ hỏi ngài: “Vậy tại sao các thầy kinh luật nói rằng Ê-li phải đến trước?”. 11  Ngài đáp: “Chắc chắn Ê-li sẽ đến trước và phục hồi mọi sự. 12  Nhưng tôi nói với anh em rằng Ê-li đã đến mà họ không nhận biết người và đã đối xử với người theo ý họ. Con Người cũng phải chịu đau đớn dưới tay họ như vậy”. 13  Lúc đó các môn đồ mới hiểu ngài muốn nói về Giăng Báp-tít. 14  Khi họ đến chỗ đoàn dân, một người lại gần ngài, quỳ xuống và nói: 15  “Thưa ngài, xin thương xót con tôi, nó bị động kinh, tình trạng thê thảm lắm vì thường bị ngã vào lửa và té xuống nước. 16  Tôi đã mang nó đến cho môn đồ ngài nhưng họ không chữa được”. 17  Chúa Giê-su đáp: “Ôi! Thế hệ đồi bại và không có đức tin. Tôi phải ở với các người đến bao giờ? Tôi phải chịu đựng các người đến khi nào? Hãy mang đứa trẻ lại cho tôi”. 18  Chúa Giê-su quở ác thần thì nó ra khỏi đứa trẻ. Từ lúc đó, đứa trẻ được lành bệnh. 19  Bấy giờ, các môn đồ đến hỏi riêng Chúa Giê-su: “Tại sao chúng tôi không đuổi được nó?”. 20  Ngài phán: “Vì anh em thiếu đức tin. Quả thật, tôi nói với anh em: Nếu anh em có đức tin bằng hạt cải thì khi anh em bảo núi này ‘Hãy dời sang bên kia’, nó sẽ dời đi. Chẳng có gì mà anh em không làm được”. 21  ——. 22  Trong lúc Chúa Giê-su và các môn đồ đang nhóm lại ở Ga-li-lê, ngài nói với họ: “Con Người sẽ bị phản bội và nộp vào tay người ta; 23  họ sẽ giết ngài; đến ngày thứ ba, ngài sẽ được sống lại”. Nghe thế, các môn đồ rất đau buồn. 24  Khi họ đến Ca-bê-na-um, những người thu hai đồng bạc thuế đến nói với Phi-e-rơ: “Thầy các anh không đóng hai đồng thuế sao?”. 25  Phi-e-rơ trả lời: “Có chứ”. Tuy nhiên, khi Phi-e-rơ vào nhà, Chúa Giê-su hỏi ngay: “Anh nghĩ sao, Si-môn? Các vua trên thế gian thu phí và thuế của ai? Của con mình hay của người ngoài?”. 26  Phi-e-rơ đáp: “Của người ngoài”. Chúa Giê-su phán: “Vậy thì con vua được miễn thuế. 27  Nhưng để họ không có cớ gièm pha, anh hãy ra biển thả câu. Khi câu được con cá đầu tiên, hãy mở miệng nó ra, anh sẽ thấy một đồng bạc. Hãy lấy tiền đó đóng thuế cho tôi và anh”.

Chú thích