Giăng 9:1-41

9  Khi đang đi, Chúa Giê-su thấy một người đàn ông bị mù từ lúc mới sinh.  Các môn đồ hỏi ngài: “Thưa Ráp-bi, ai là người phạm tội? Anh ta hay cha mẹ, mà từ khi sinh ra anh ta đã bị mù?”.  Chúa Giê-su trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh phạm tội, nhưng qua trường hợp này mà người ta thấy công việc của Đức Chúa Trời.  Chúng ta phải làm công việc của đấng phái tôi đến khi đang còn ban ngày; đêm sắp xuống, và lúc ấy không ai làm việc được.  Bao lâu tôi ở thế gian, tôi là ánh sáng cho thế gian”.  Nói xong những lời ấy, ngài nhổ nước bọt xuống đất, trộn thành bùn và đắp lên mắt anh ta  rồi bảo: “Hãy đi rửa ở hồ Si-lô-ê” (có nghĩa là ‘Phun lên’). Anh đi rửa, khi trở về thì đã nhìn thấy được.  Láng giềng và những người trước đây thường thấy anh ăn xin bèn hỏi nhau: “Đó là người thường ngồi ăn xin phải không?”.  Một số người nói: “Chính là anh ta”, những người khác thì bảo: “Không phải, chỉ là người giống anh ta thôi”. Anh trả lời: “Là tôi đó”. 10  Vì thế, họ hỏi anh: “Sao anh được sáng mắt vậy?”. 11  Anh đáp: “Người tên là Giê-su đã trộn bùn và bôi lên mắt tôi rồi bảo: ‘Hãy đi rửa ở hồ Si-lô-ê’. Tôi đi rửa thì được sáng mắt”. 12  Họ bèn hỏi: “Người đó đâu rồi?”. Anh trả lời: “Tôi không biết”. 13  Họ dẫn anh đến những người Pha-ri-si. 14  Hôm mà Chúa Giê-su trộn bùn và làm anh ta sáng mắt lại đúng vào ngày Sa-bát. 15  Thế nên, lần này người Pha-ri-si cũng hỏi làm sao anh được sáng mắt. Anh trả lời: “Ông ấy đắp bùn lên mắt tôi, và tôi rửa thì được sáng”. 16  Vì vậy, một số người Pha-ri-si nói: “Ông ta không đến từ Đức Chúa Trời, vì không giữ ngày Sa-bát”. Những người khác nói: “Làm sao một người tội lỗi có thể làm những phép lạ như vậy?”. Thế là có sự bất đồng trong vòng họ. 17  Họ lại hỏi người từng bị mù: “Anh nghĩ sao về ông ta, vì ông ta đã làm cho anh sáng mắt?”. Anh trả lời: “Ông ấy là một nhà tiên tri”. 18  Tuy nhiên, giới lãnh đạo Do Thái giáo không tin anh ta đã bị mù và được sáng mắt. Họ gọi cha mẹ anh đến 19  và hỏi: “Đây có phải là đứa con mà ông bà nói bị mù từ lúc mới sinh không? Thế sao bây giờ nó thấy được?”. 20  Cha mẹ anh trả lời: “Chúng tôi biết đó là con chúng tôi và nó bị mù từ lúc mới sinh. 21  Nhưng làm sao bây giờ nó thấy được thì chúng tôi không biết, hay ai làm nó sáng mắt chúng tôi cũng không biết. Các ông hãy hỏi nó. Nó đủ tuổi rồi, và phải tự trả lời cho mình”. 22  Cha mẹ anh nói vậy vì sợ giới lãnh đạo Do Thái giáo, vì những người ấy đã nhất trí với nhau rằng ai công nhận ngài là Đấng Ki-tô sẽ bị đuổi khỏi nhà hội. 23  Đó là lý do cha mẹ anh nói: “Nó đủ tuổi rồi. Các ông hãy hỏi nó”. 24  Vậy, họ gọi người từng bị mù đến lần nữa và nói: “Trước mặt Đức Chúa Trời, hãy nói sự thật. Chúng tôi biết ông ta là người có tội”. 25  Anh trả lời: “Ông ấy có tội hay không tôi không biết. Nhưng tôi biết chắc một điều là trước đây tôi mù, bây giờ thì thấy được”. 26  Họ hỏi: “Ông ta đã làm gì cho anh? Ông làm anh sáng mắt như thế nào?”. 27  Anh đáp: “Tôi đã nói rồi mà các ông không chịu nghe. Tại sao các ông muốn nghe nữa? Chẳng lẽ các ông cũng muốn làm môn đồ ông ta sao?”. 28  Nghe vậy, họ mắng anh và nói: “Ngươi là môn đồ của hắn, còn chúng tôi là môn đồ của Môi-se. 29  Chúng tôi biết Đức Chúa Trời đã tiết lộ ý muốn ngài cho Môi-se, còn hắn thì chúng tôi không biết từ đâu ra”. 30  Anh nói: “Lạ thật, các ông không biết ông ta từ đâu ra, thế mà ông ấy đã làm tôi sáng mắt. 31  Chúng ta biết Đức Chúa Trời không nghe người có tội, nhưng hễ ai kính sợ và làm theo ý muốn ngài thì ngài nghe người đó. 32  Xưa nay chưa từng nghe có ai làm cho người mù từ lúc mới sinh được sáng mắt. 33  Nếu không đến từ Đức Chúa Trời, ông ta không làm được gì cả”. 34  Họ đáp: “Toàn thân ngươi sinh ra trong tội lỗi mà đòi dạy chúng tôi sao?”. Rồi họ đuổi anh ra! 35  Chúa Giê-su nghe nói họ đã đuổi anh ta, nên khi gặp lại anh ngài hỏi: “Anh có tin Con Người không?”. 36  Anh trả lời: “Thưa ngài, đấng đó là ai, để tôi tin người?”. 37  Chúa Giê-su phán: “Anh đã thấy đấng ấy. Thật vậy, người đang nói chuyện với anh chính là đấng ấy”. 38  Anh thưa: “Lạy Chúa, tôi tin”. Rồi anh quỳ trước mặt ngài. 39  Chúa Giê-su nói: “Tôi đến thế gian để lập nền tảng cho sự phán xét, hầu cho người mù thấy được và người sáng mắt trở nên mù”. 40  Những người Pha-ri-si có mặt ở đó đều nghe lời ấy, họ hỏi: “Chẳng lẽ chúng tôi cũng mù?”. 41  Ngài phán: “Nếu các ông mù, các ông không có tội. Nhưng nay các ông nói: ‘Chúng tôi thấy được’, nên tội các ông vẫn còn”.

Chú thích