Giăng 20:1-31

20  Vào ngày đầu tuần, Ma-ri Ma-đơ-len đi đến mộ sớm, lúc trời còn tối. Bà thấy tảng đá chặn trước mộ đã được lăn đi.  Thế là bà chạy đến gặp Si-môn Phi-e-rơ và môn đồ mà Chúa Giê-su yêu mến. Bà nói với họ: “Người ta đã mang Chúa đi khỏi mộ, chúng tôi không biết họ đặt ngài ở đâu”.  Phi-e-rơ và môn đồ đó bèn đi ra mộ.  Cả hai bắt đầu chạy, nhưng môn đồ kia chạy nhanh hơn Phi-e-rơ nên đến mộ trước.  Ông cúi xuống nhìn vào bên trong và thấy những băng vải lanh ở đó nhưng không bước vào.  Si-môn Phi-e-rơ đến sau, ông bước vào mộ thì thấy những băng vải lanh nằm đó.  Tấm vải lanh trên đầu ngài không để chung với những băng vải, nhưng được cuộn lại và đặt riêng một chỗ.  Lúc ấy, môn đồ đã đến mộ trước cũng bước vào. Ông nhìn thấy và tin.  Tuy nhiên, họ vẫn chưa hiểu câu Kinh Thánh nói rằng ngài phải được sống lại. 10  Rồi các môn đồ ấy trở về nhà mình. 11  Còn Ma-ri cứ đứng gần mộ mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào mộ 12  thì thấy hai thiên sứ mặc áo trắng đang ngồi tại nơi thi thể Chúa Giê-su đã nằm, một người ở phía đầu và một người ở phía chân. 13  Họ hỏi: “Chị ơi, sao chị khóc?”. Bà trả lời: “Người ta đã mang Chúa của tôi đi, tôi không biết họ đặt ngài ở đâu”. 14  Nói xong, bà quay lại và thấy Chúa Giê-su đang đứng, nhưng không biết đó là ngài. 15  Chúa Giê-su hỏi: “Chị ơi, sao chị khóc? Chị tìm ai?”. Bà nghĩ đó là người làm vườn nên nói: “Ông ơi, nếu ông đã mang ngài đi, xin cho tôi biết ông đặt ngài ở đâu, tôi sẽ đến lấy xác ngài”. 16  Chúa Giê-su nói: “Ma-ri!”. Bà quay lại thưa với ngài bằng tiếng Hê-bơ-rơ: “Ráp-bô-ni!” (nghĩa là “Thầy!”). 17  Ngài bảo bà: “Đừng níu tôi nữa, vì tôi chưa về cùng Cha đâu. Nhưng hãy đi gặp anh em tôi và nói với họ: ‘Tôi sắp về với Cha tôi và Cha anh em, với Đức Chúa Trời tôi và Đức Chúa Trời anh em’”. 18  Ma-ri Ma-đơ-len đến báo tin cho các môn đồ: “Tôi đã thấy Chúa!”, rồi thuật lại những điều ngài nói. 19  Chiều hôm ấy, tức ngày thứ nhất của tuần lễ, khi các cửa nơi môn đồ nhóm lại đã khóa vì họ sợ giới lãnh đạo Do Thái, Chúa Giê-su đến đứng giữa họ và nói: “Chúc anh em bình an”. 20  Nói xong, ngài cho họ xem hai tay và sườn mình. Các môn đồ vui mừng khi thấy ngài. 21  Chúa Giê-su lại phán cùng họ: “Chúc anh em bình an. Như Cha đã phái tôi, tôi cũng phái anh em đi”. 22  Sau khi nói lời ấy, Chúa Giê-su thổi hơi trên họ và bảo: “Hãy nhận lấy thần khí. 23  Nếu anh em tha tội cho ai thì tội ấy đã được tha; còn nếu anh em không tha tội cho người nào thì tội ấy chưa được tha”. 24  Nhưng Thô-ma, một trong mười hai sứ đồ và được gọi là Đi-đim, không có mặt với họ lúc Chúa Giê-su đến. 25  Thế nên, các môn đồ kia nói với ông: “Chúng tôi đã thấy Chúa!”. Nhưng ông trả lời: “Nếu tôi không thấy dấu đinh trên tay ngài, không đặt ngón tay lên dấu đinh ấy và sờ vào sườn ngài thì tôi không bao giờ tin”. 26  Tám ngày sau, các môn đồ lại ở trong nhà, Thô-ma cũng ở đó. Dù cửa khóa nhưng Chúa Giê-su đến đứng giữa họ và phán: “Chúc anh em bình an”. 27  Rồi ngài bảo Thô-ma: “Hãy đặt ngón tay anh vào đây, hãy nhìn tay tôi và lấy tay sờ vào sườn tôi. Đừng nghi ngờ nữa, nhưng hãy tin”. 28  Thô-ma trả lời: “Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!”. 29  Chúa Giê-su nói với ông: “Vì anh thấy tôi nên mới tin phải không? Hạnh phúc thay người không thấy mà tin”. 30  Chúa Giê-su quả đã làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đồ mà cuộn sách này không ghi lại. 31  Còn những điều đã được viết lại là để anh em tin Chúa Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Đức Chúa Trời, và bởi đức tin đó mà anh em có sự sống nhờ danh ngài.

Chú thích