Công vụ 5:1-42

5  Tuy nhiên, có một người tên là A-na-nia cùng với vợ là Sa-phi-ra bán một mảnh đất.  Ông ngấm ngầm giữ lại một số tiền, vợ ông cũng biết việc đó. Ông mang phần còn lại giao cho các sứ đồ.  Nhưng Phi-e-rơ nói: “Này A-na-nia, sao anh để Sa-tan xui anh nói dối thần khí mà ngấm ngầm giữ lại một phần tiền bán đất?  Chẳng phải trước khi bán, nó là của anh và sau khi bán, anh có quyền dùng tiền ấy tùy ý sao? Tại sao anh toan tính trong lòng một điều như thế? Anh đã nói dối, không phải với loài người, mà với Đức Chúa Trời”.  Nghe xong lời ấy, A-na-nia ngã xuống chết. Mọi người nghe việc này đều rất sợ.  Các thanh niên đứng dậy, lấy vải quấn ông lại và khiêng đi chôn.  Khoảng ba giờ sau, vợ ông đi vào, vẫn chưa biết việc đã xảy ra.  Phi-e-rơ nói với bà: “Hãy cho tôi biết, anh chị bán mảnh đất được bấy nhiêu phải không?”. Bà trả lời: “Thưa phải, được bấy nhiêu đó”.  Phi-e-rơ bèn nói: “Sao anh chị lại đồng tình thử thần khí của Đức Giê-hô-va? Kìa! Những người chôn chồng chị đang ở trước cửa, họ sẽ khiêng chị đi luôn”. 10  Ngay lập tức, bà ngã xuống nơi chân Phi-e-rơ và chết. Khi các thanh niên bước vào, thấy bà đã chết thì khiêng đi chôn bên cạnh người chồng. 11  Cả hội thánh và những ai nghe chuyện đó đều rất sợ. 12  Các sứ đồ tiếp tục làm nhiều phép lạ cùng điều kỳ diệu trong dân chúng và đồng lòng nhóm lại ở hành lang Sa-lô-môn. 13  Tuy nhiên, không ai trong số những người khác dám kết hợp với các môn đồ; nhưng dân chúng thì ca ngợi họ. 14  Ngày càng có nhiều người tin Chúa, cả nam lẫn nữ. 15  Họ còn mang cả người bệnh ra những con đường chính và đặt trên các giường nhỏ để khi Phi-e-rơ đi qua, ít nhất bóng của ông cũng ngả trên một người bệnh nào đó. 16  Dân chúng từ các thành xung quanh Giê-ru-sa-lem cũng kéo đến rất đông, mang theo người bệnh và người bị tà thần hành hạ; tất cả đều được chữa khỏi. 17  Tuy nhiên, thầy tế lễ thượng phẩm cùng những người theo ông, thuộc phái Sa-đu-sê, đều giận dữ đứng lên và lòng đầy ganh ghét. 18  Họ bắt các sứ đồ giam vào tù. 19  Nhưng ban đêm, thiên sứ của Đức Giê-hô-va mở cửa tù, đem họ ra và bảo: 20  “Các anh hãy đi, hãy vào đền thờ, tiếp tục rao giảng cho dân chúng mọi lời về sự sống”. 21  Sau khi nghe lời ấy, họ vào đền thờ lúc tảng sáng và bắt đầu dạy dỗ. Trong lúc đó, thầy tế lễ thượng phẩm và những người đi với ông triệu tập Tòa Tối Cao cùng toàn thể hội đồng trưởng lão của dân Y-sơ-ra-ên, rồi sai người vào tù giải các sứ đồ đến. 22  Nhưng khi đến nơi, cảnh vệ không thấy các sứ đồ trong tù nên trở về trình báo: 23  “Chúng tôi thấy tù được khóa kỹ và các lính canh đứng ở cửa, nhưng khi mở ra thì không thấy ai bên trong”. 24  Cả quan cai đền thờ lẫn các trưởng tế nghe thế đều rất bối rối, không biết chuyện này sẽ ra sao. 25  Nhưng có một người đến báo: “Những người các ông bỏ tù đang đứng trong đền thờ dạy dỗ dân chúng”. 26  Quan cai đền thờ cùng cảnh vệ của ông đến dẫn các sứ đồ đi, nhưng không dùng vũ lực, vì sợ bị dân chúng ném đá. 27  Họ đưa các sứ đồ đến đứng giữa phòng họp của Tòa Tối Cao. Thầy tế lễ thượng phẩm chất vấn các sứ đồ 28  và nói: “Chúng tôi đã cấm các người nhân danh đó mà dạy dỗ, nhưng các người lại làm cho thành Giê-ru-sa-lem đầy dẫy giáo lý của mình và nhất quyết đổ tội cho chúng tôi về cái chết của người đó”. 29  Phi-e-rơ và các sứ đồ kia trả lời: “Chúng tôi phải vâng phục Đức Chúa Trời hơn là vâng phục loài người. 30  Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng ta đã làm Chúa Giê-su sống lại, là người các ông treo lên cây cột mà giết đi. 31  Đức Chúa Trời đã đưa đấng ấy lên bên hữu ngài để làm Đấng Lãnh Đạo Chính và Đấng Cứu Rỗi, hầu cho dân Y-sơ-ra-ên ăn năn và được tha thứ tội lỗi. 32  Chúng tôi là người làm chứng về những điều ấy, và thần khí mà Đức Chúa Trời ban cho những người vâng phục ngài cũng làm chứng như vậy”. 33  Nghe những lời đó, họ vô cùng tức giận và muốn giết các sứ đồ. 34  Nhưng trong Tòa Tối Cao có một người Pha-ri-si tên Ga-ma-li-ên, là giáo sư dạy luật được dân chúng kính trọng, ông đứng dậy và truyền mang các sứ đồ ra ngoài một lát. 35  Rồi ông nói: “Hỡi anh em Y-sơ-ra-ên, hãy cẩn thận về điều anh em định làm với mấy người này. 36  Như trước đây có Thêu-đa nổi lên, tự xưng là người quan trọng, và khoảng bốn trăm người nam đã gia nhập đảng của ông. Nhưng ông đã bị giết, nhóm người theo ông cũng tan rã và chẳng còn gì. 37  Sau ông, Giu-đa người Ga-li-lê đã nổi lên trong thời gian kiểm tra dân số và lôi kéo người ta theo mình. Nhưng rồi ông cũng bị giết, và nhóm người theo ông cũng tan rã. 38  Vì thế, trong trường hợp này, tôi nói với anh em: Đừng xen vào việc của mấy người đó, hãy để mặc họ; (vì nếu kế hoạch hoặc công việc ấy ra từ người ta, nó sẽ thất bại; 39  nhưng nếu nó đến từ Đức Chúa Trời, anh em không thể phá đổ đâu); kẻo anh em trở thành kẻ chống lại Đức Chúa Trời”. 40  Họ nghe theo lời khuyên của ông, truyền gọi các sứ đồ vào đánh và cấm không được nhân danh Chúa Giê-su mà rao giảng nữa, rồi thả ra. 41  Các sứ đồ ra khỏi Tòa Tối Cao, rất vui mừng bởi đã được xem là xứng đáng để chịu sỉ nhục vì danh Chúa Giê-su. 42  Hằng ngày, trong đền thờ và từng nhà, họ không ngừng dạy dỗ và công bố tin mừng về Đấng Ki-tô, là Chúa Giê-su.

Chú thích