Công vụ 28:1-31

28  Sau khi vào bờ an toàn, chúng tôi mới biết đảo đó tên là Man-ta.  Dân đảo đối xử với chúng tôi rất đỗi nhân từ. Họ đốt lửa và ân cần tiếp đãi tất cả chúng tôi vì trời đang mưa và lạnh.  Khi Phao-lô cầm một bó củi bỏ vào lửa, có con rắn độc bị nóng, bò ra quấn vào bàn tay ông.  Dân đảo thấy con vật độc ấy đeo trên tay ông thì nói với nhau: “Ông này chắc chắn là kẻ sát nhân, nên dù đã thoát chết ở ngoài biển nhưng Công lý vẫn không để ông ta sống”.  Tuy nhiên, Phao-lô vẩy nó vào lửa mà không hề hấn gì.  Họ nghĩ ông sẽ bị sưng lên hoặc lăn ra chết. Đợi mãi mà không thấy ông bị gì, họ đổi ý và bắt đầu nói ông là một vị thần.  Gần đó có đất đai của quan cai đảo tên Búp-li-u. Ông chào đón chúng tôi và tiếp đãi nồng hậu trong ba ngày.  Bấy giờ, cha của Búp-li-u đang nằm trên giường vì bị sốt và kiết lỵ. Phao-lô vào thăm, cầu nguyện và đặt tay trên ông mà chữa lành cho.  Sau việc đó, những người bệnh trên đảo đều đến gặp Phao-lô và được chữa lành. 10  Họ cũng cho chúng tôi nhiều tặng phẩm để tỏ lòng quý trọng; và khi chúng tôi lên thuyền thì họ cung cấp đủ mọi thứ cần dùng. 11  Ba tháng sau, chúng tôi lên một chiếc thuyền đến từ A-léc-xan-ri-a đã trú đông tại đảo này, ở mũi thuyền có hình chạm “Các con trai thần Dớt”. 12  Chúng tôi cập bến tại Sy-ra-cu-sơ, ở lại đó ba ngày 13  rồi đi đường vòng đến Rê-gi-um. Một ngày sau, có gió nam nổi lên, và ngày thứ nhì chúng tôi đến Bu-tê-ô-li. 14  Tại đó, chúng tôi gặp các anh em và họ nài nỉ chúng tôi ở lại bảy ngày; rồi chúng tôi đi Rô-ma. 15  Khi nghe tin về chúng tôi, anh em ở đó đã đến tận Chợ Áp-bi-u và Ba Quán đón chúng tôi. Thấy họ, Phao-lô tạ ơn Đức Chúa Trời và được vững lòng. 16  Khi chúng tôi vào thành Rô-ma, Phao-lô được cho ở riêng, có một người lính canh giữ. 17  Ba ngày sau, ông gọi những người có chức quyền trong cộng đồng Do Thái đến. Khi họ tụ họp lại, ông nói: “Hỡi anh em, dù không làm điều gì trái với người Do Thái hay tục lệ của tổ phụ chúng ta, nhưng tôi đã bị bắt giam ở Giê-ru-sa-lem và bị nộp vào tay người La Mã. 18  Sau khi tra hỏi, họ muốn tha tôi vì thấy tôi không phạm tội gì đáng chết. 19  Nhưng người Do Thái phản đối nên tôi buộc phải kháng án lên Sê-sa, chứ không có ý tố cáo dân tộc mình. 20  Đó là lý do tôi xin được gặp và nói chuyện với anh em. Vì niềm hy vọng của dân Y-sơ-ra-ên mà tôi bị xiềng xích thế này”. 21  Họ đáp: “Chúng tôi không nhận được lá thư nào từ Giu-đa nói về anh, cũng không có anh em nào ở đó đến báo cáo hay nói gì xấu về anh. 22  Nhưng thiết nghĩ chúng tôi nên nghe anh trình bày quan điểm của mình, vì chúng tôi biết giáo phái này bị phản đối khắp nơi”. 23  Họ hẹn ngày gặp lại ông, và hôm đó có rất đông người đến nhà trọ của ông. Từ sáng đến tối, Phao-lô giảng cho họ bằng cách làm chứng cặn kẽ về Nước Đức Chúa Trời, đồng thời dựa vào Luật pháp Môi-se và sách của các tiên tri để cố thuyết phục họ tin Chúa Giê-su. 24  Một số người tin lời ông nói, nhưng số khác thì không. 25  Vì họ bất đồng ý kiến với nhau nên khi họ đang bỏ về, Phao-lô nói lời nhận xét sau đây: “Thần khí đã phán rất đúng qua nhà tiên tri Ê-sai về tổ phụ các người rằng: 26  ‘Hãy đi nói với dân này: “Các ngươi sẽ nghe nhưng không hiểu gì, sẽ nhìn nhưng chẳng thấy chi. 27  Vì lòng dân này đã chai cứng, tai chúng nghe nhưng không hưởng ứng, mắt chúng nhắm lại, hầu cho mắt không thấy, tai không nghe, lòng không hiểu và không trở lại hầu được ta chữa lành”’. 28  Vậy, các người hãy biết rằng thông điệp về cách Đức Chúa Trời mang lại sự cứu rỗi đã được công bố cho dân ngoại; chắc chắn họ sẽ lắng nghe”. 29  ——. 30  Phao-lô ở đó suốt hai năm, trong căn nhà thuê. Ông tiếp đón tất cả những người đến thăm mình, 31  dạn dĩ rao báo cho họ về Nước Đức Chúa Trời, và giảng về Chúa Giê-su Ki-tô mà không bị ai ngăn cấm.

Chú thích