1 Cô-rinh-tô 3:1-23

3  Vậy hỡi anh em, tôi không thể nói với anh em như với người được thần khí hướng dẫn, mà như với người sống theo xác thịt và người non nớt trong đường lối của Đấng Ki-tô.  Tôi cho anh em uống sữa chứ không cho thức ăn đặc, vì anh em vẫn chưa đủ lớn. Thật vậy, đến nay anh em vẫn chưa đủ lớn  vì anh em còn sống theo xác thịt. Trong vòng anh em vẫn có sự ghen ghét và tranh đấu, thế chẳng phải anh em sống theo xác thịt và bước đi như người thế gian sao?  Khi người này nói: “Tôi là môn đồ của Phao-lô”, còn người khác cho rằng: “Tôi là môn đồ của A-bô-lô”, chẳng phải anh em cũng như người thế gian sao?  Thế thì A-bô-lô là ai? Còn Phao-lô là ai? Là những tôi tớ thi hành công việc Chúa ban cho, và qua họ mà anh em trở thành người tin đạo.  Tôi trồng, A-bô-lô tưới, nhưng Đức Chúa Trời làm cho lớn lên.  Vì thế, người trồng lẫn kẻ tưới đều không là gì, Đức Chúa Trời mới là đấng làm cho lớn lên.  Người trồng và kẻ tưới làm chung một việc, nhưng mỗi người sẽ nhận phần thưởng cho công sức của mình.  Vì chúng tôi là bạn cùng làm việc với Đức Chúa Trời. Anh em là ruộng Đức Chúa Trời canh tác, là nhà Đức Chúa Trời xây dựng. 10  Theo lòng nhân từ bao la Đức Chúa Trời tỏ cho tôi, tôi đã đặt nền như một thợ cả khôn ngoan, còn người khác đang xây lên. Nhưng mỗi người phải cẩn thận về cách mình xây cất trên nền đó. 11  Vì không ai có thể đặt một nền khác ngoài nền đã đặt, là Chúa Giê-su Ki-tô. 12  Nếu ai xây trên nền đó bằng những vật liệu như vàng, bạc, đá quý, gỗ, cỏ khô hay rơm rạ, 13  thì khi ngày thử thách đến, công trình của mỗi người sẽ lộ ra vì lửa sẽ phơi bày mọi thứ; chính lửa sẽ cho thấy công trình của mỗi người thuộc loại nào. 14  Công trình của ai trên nền ấy còn tồn tại, người đó sẽ được phần thưởng; 15  công trình của ai bị thiêu hủy, người đó sẽ chịu mất mát, còn chính người thì được cứu, nhưng như thể được cứu khỏi lửa. 16  Anh em không biết mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và thần khí ngài ở trong anh em sao? 17  Ai phá hủy đền thờ của Đức Chúa Trời, ngài sẽ diệt kẻ đó; vì đền thờ Đức Chúa Trời là thánh, và anh em chính là đền đó. 18  Chớ có ai lừa dối chính mình: Nếu người nào trong anh em nghĩ mình khôn ngoan theo thế gian này, hãy trở nên ngu dại để được nên khôn ngoan. 19  Vì sự khôn ngoan của thế gian này là ngu dại trước mắt Đức Chúa Trời; như có lời viết: “Ngài để cho những kẻ khôn ngoan mắc bẫy trong chính mưu mô của họ”. 20  Và cũng có câu: “Đức Giê-hô-va biết rằng ý tưởng của những người khôn ngoan là vô ích”. 21  Thế nên, chớ có ai khoe về những việc làm của loài người; vì hết thảy đều thuộc về anh em, 22  dù là Phao-lô, A-bô-lô, Sê-pha, thế gian, sự sống, sự chết, những điều bây giờ hoặc những điều sẽ đến, tất cả đều thuộc về anh em; 23  còn anh em thuộc về Đấng Ki-tô, và Đấng Ki-tô thuộc về Đức Chúa Trời.

Chú thích