1 Cô-rinh-tô 15:1-58

15  Giờ đây tôi nhắc anh em nhớ về tin mừng tôi rao truyền cho anh em, là tin mừng anh em đã tiếp nhận và vẫn làm theo.  Anh em cũng sẽ được cứu nếu vẫn giữ chắc tin mừng tôi đã rao truyền cho anh em. Bằng không, anh em đã trở thành môn đồ Chúa một cách vô ích.  Một trong những điều quan trọng nhất mà tôi truyền cho anh em là điều tôi cũng nhận được, ấy là Đấng Ki-tô chết vì tội lỗi chúng ta theo lời Kinh Thánh,  ngài đã được chôn cất, được sống lại vào ngày thứ ba theo lời Kinh Thánh,  hiện ra với Sê-pha rồi với mười hai sứ đồ.  Sau đó, ngài hiện ra với hơn năm trăm anh em cùng một lúc; tuy một số người trong vòng họ đã an giấc, nhưng phần lớn hiện giờ vẫn còn sống.  Kế đến, ngài hiện ra với Gia-cơ, rồi với tất cả các sứ đồ;  cuối cùng, ngài hiện ra với tôi như với một đứa bé sinh non.  Tôi hèn mọn nhất trong các sứ đồ, và không đáng được gọi là sứ đồ vì đã bắt bớ hội thánh của Đức Chúa Trời. 10  Tuy nhiên, nhờ lòng nhân từ bao la của Đức Chúa Trời mà tôi có chức vụ này. Lòng nhân từ bao la của ngài đối với tôi quả không vô ích, vì tôi làm việc khó nhọc hơn các sứ đồ khác, nhưng chẳng phải tự tôi, mà nhờ lòng nhân từ bao la của ngài đối với tôi. 11  Thế thì, dù là tôi hay họ rao giảng, chúng tôi đều nói về thông điệp ấy và anh em đã tin như vậy. 12  Vậy, nếu chúng ta rao giảng Đấng Ki-tô đã được sống lại, sao một số người trong anh em nói rằng người chết không sống lại? 13  Thật thế, nếu không có sự sống lại thì ngay cả Đấng Ki-tô cũng không được sống lại. 14  Nhưng nếu Đấng Ki-tô không được sống lại, công việc rao giảng của chúng ta là vô ích, cả đức tin của chúng ta cũng vậy. 15  Hơn nữa, chúng ta cũng bị xem là kẻ làm chứng dối về Đức Chúa Trời, vì chúng ta làm chứng trái ngược với ngài khi nói rằng ngài đã làm Đấng Ki-tô sống lại, trong khi ngài không làm thế nếu người chết quả thật không được sống lại. 16  Vì nếu người chết không được sống lại, Đấng Ki-tô hẳn đã không được sống lại. 17  Ngoài ra, nếu Đấng Ki-tô không được sống lại, đức tin của anh em là vô ích; anh em vẫn ở trong tội lỗi mình. 18  Như vậy, những tín đồ Đấng Ki-tô đã an giấc cũng biến mất vĩnh viễn. 19  Nếu chúng ta hy vọng nơi Đấng Ki-tô chỉ trong đời này, chúng ta là những kẻ đáng thương nhất. 20  Nhưng thật ra Đấng Ki-tô đã được sống lại, là trái đầu mùa của những người đã an giấc. 21  Vì bởi một người mà có sự chết thì cũng bởi một người mà có sự sống lại. 22  Như trong A-đam mọi người đều chết thì trong Đấng Ki-tô mọi người sẽ nhận được sự sống. 23  Nhưng mỗi người theo đúng thứ tự của mình: Đấng Ki-tô là trái đầu mùa; kế đến, những người thuộc về Đấng Ki-tô sẽ được sống lại trong thời kỳ ngài hiện diện. 24  Sau đó, vào lúc cuối cùng, ngài sẽ giao Nước cho Đức Chúa Trời là Cha ngài, khi đã dẹp tan mọi chính phủ, quyền hành và thế lực. 25  Vì ngài phải làm vua cho đến khi Đức Chúa Trời đặt mọi kẻ thù dưới chân ngài. 26  Kẻ thù bị hủy diệt sau cùng là sự chết. 27  Đức Chúa Trời “bắt muôn vật phục dưới chân người”. Nhưng câu ‘muôn vật bị bắt phục’ rõ ràng không có ý bao gồm Đức Chúa Trời, là đấng bắt muôn vật phục dưới Con ngài. 28  Nhưng khi muôn vật đã phục mình, chính Con cũng sẽ phục đấng đã bắt muôn vật phục mình, hầu cho Đức Chúa Trời là Đấng Cai Trị duy nhất trên muôn vật. 29  Nếu người chết không được sống lại, những người được báp-têm để chịu chết sẽ có lợi ích gì? Sao những người ấy lại được báp-têm để chịu chết? 30  Sao giờ nào chúng ta cũng gặp nguy hiểm? 31  Hằng ngày tôi đều đối mặt với cái chết. Điều đó chắc chắn như niềm vui của tôi về anh em trong Đấng Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta. 32  Vậy tôi được ích gì nếu đấu với thú dữ ở Ê-phê-sô như bao người khác? Nếu người chết không được sống lại, “chúng ta hãy ăn, uống vì ngày mai chúng ta sẽ chết”. 33  Đừng để bị lừa dối; kết hợp với người xấu sẽ làm hư hỏng những thói quen tốt. 34  Hãy tỉnh ngộ mà theo đường lối công chính, đừng bước đi trong tội lỗi, vì một số người trong anh em không hiểu biết Đức Chúa Trời. Tôi nói vậy để khiến anh em xấu hổ. 35  Nhưng có người sẽ nói: “Người chết sẽ được sống lại như thế nào? Họ sống lại với thân thể nào?”. 36  Hỡi người không biết lý lẽ! Vật anh gieo xuống đất, nếu không chết đi thì không sống được; 37  về vật anh gieo, không phải anh gieo thân cây đã lớn mà chỉ gieo hạt, dù là hạt lúa mì hay loại hạt nào khác; 38  nhưng Đức Chúa Trời ban cho nó cái thân theo ý ngài, và ban cho mỗi hạt giống một thân riêng. 39  Chẳng phải mọi thân thể đều giống nhau; thân thể của loài người khác, thân thể của gia súc khác, của loài chim khác và của loài cá cũng khác. 40  Có thân thể trên trời và thân thể dưới đất; nhưng vẻ đẹp của thân thể trên trời thì khác, và vẻ đẹp của thân thể dưới đất cũng khác. 41  Vẻ rực rỡ của mặt trời khác, vẻ rực rỡ của mặt trăng khác, vẻ rực rỡ của ngôi sao khác; thật ra, vẻ rực rỡ của mỗi ngôi sao cũng khác nhau. 42  Sự sống lại của người chết cũng vậy. Khi được gieo là thân thể dễ mục rữa, khi được sống lại là thân thể không bao giờ mục rữa. 43  Khi được gieo là thân thể ô nhục, khi được sống lại là thân thể vinh hiển. Khi được gieo là thân thể yếu đuối, khi được sống lại là thân thể mạnh mẽ. 44  Khi được gieo là thân thể xác thịt, khi được sống lại là thân thể thần linh. Nếu có thân thể xác thịt thì cũng có thân thể thần linh. 45  Vì thế có lời viết: “Người thứ nhất là A-đam đã trở nên một người sống”. A-đam sau cùng là thần linh ban sự sống. 46  Tuy nhiên, không phải thân thể thần linh có trước, mà thân thể xác thịt có trước, và sau đó mới có thân thể thần linh. 47  Người đầu tiên ra từ đất và được tạo bằng bụi đất, người thứ hai đến từ trời. 48  Những người bằng bụi đất giống với người Đức Chúa Trời đã tạo nên bằng bụi đất; những người ở trên trời giống với người đến từ trời. 49  Chúng ta giống với người được tạo nên bằng bụi đất thế nào thì cũng sẽ giống với người đến từ trời như vậy. 50  Hỡi anh em, tôi đoan chắc với anh em rằng thân thể bằng thịt và huyết không hưởng được Nước Đức Chúa Trời, thân thể dễ mục rữa không hưởng được sự bất diệt. 51  Này, tôi cho anh em biết một mầu nhiệm: Không phải tất cả chúng ta đều sẽ an giấc, nhưng tất cả đều sẽ biến hóa 52  trong tích tắc, trong nháy mắt, trong lúc tiếng kèn cuối cùng trổi lên. Vì kèn sẽ thổi, người chết sẽ được sống lại với thể không bao giờ mục rữa và chúng ta sẽ biến hóa. 53  Thân thể dễ bị mục rữa đổi thành thân thể không bao giờ mục rữa, thân thể hay chết đổi thành thân thể bất tử. 54  Nhưng khi thân thể dễ bị mục rữa đổi thành thân thể không bao giờ mục rữa, và thân thể hay chết đổi thành thân thể bất tử, thì ứng nghiệm lời này: “Sự chết bị nuốt mất đời đời”. 55  “Hỡi sự chết, chiến thắng của ngươi đâu? Hỡi sự chết, nọc độc của ngươi đâu?”. 56  Nọc độc gây ra cái chết là tội lỗi, và sức mạnh của tội lỗi là Luật pháp. 57  Nhưng hãy tạ ơn Đức Chúa Trời, vì ngài ban cho chúng ta chiến thắng qua Chúa Giê-su Ki-tô của chúng ta! 58  Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng, không lay chuyển, luôn bận rộn trong công việc Chúa, vì biết rằng công sức của anh em trong việc phụng sự Chúa chẳng phải là vô ích.

Chú thích